.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2102: Phối hợp




Trước kia hắn thi triển Quỳ Hoa Huyễn Ảnh, tuy mỗi thân ảnh giống bản thể như đúc, nhưng Tông Sư trở lên không chỉ dùng ánh mắt nhìn, mà dùng thần hồn cảm giác xung quanh, cho nên những phân thân kia rất khó lừa bọn họ.

Bất quá theo thần hồn của Tổ An hình thành, hắn có thể dùng thần hồn bám vào phân thân, như vậy ở trong mắt Tông Sư, sẽ rất khó nhìn ra khác nhau.

Lại thêm Tiếu Diêu cách mình rất xa, nên càng mơ hồ cảm quan của hắn.

Cho nên thời điểm hắn đuổi tới địa phương vừa rồi Tổ An biến mất, nhìn mấy phương hướng hoàn toàn khác biệt đều có khí tức của đối phương, trong lúc nhất thời cau mày.

Hắn không có mù quáng lựa chọn một phương hướng đuổi theo, mà yên tĩnh cảm thụ.

Cũng không lâu lắm hắn cười cười: - Gia hỏa này còn có mấy phần bản lĩnh, nếu chỉ có một mình ngươi, ta thật sẽ bị giấu diếm, đáng tiếc bên cạnh ngươi còn mang theo Ngọc Yên La.

Tổ An có thể bắt chước khí tức của mình giống như đúc, nhưng Ngọc Yên La không có cách nào làm được.

Tiếu Diêu thân là kiếm khách kinh tài tuyệt diễm, ngay cả Tế Tửu cũng tán thưởng, làm sao có thể dễ dàng lừa dối?

Hắn nhảy xuống mái hiên, lao về phía Bích Ngọc Phường.

- Ai u, đại gia tới chơi sao...

Bây giờ đã là lúc đèn hoa rực rỡ, chính là thời điểm Bích Ngọc Phường làm ăn tốt nhất, tú bà đứng ở cửa ra vào, mang theo các cô nương trang điểm lộng lẫy đón khách.

Nhìn thấy Tiếu Diêu tới, vô ý thức đi mời chào hắn.

Bất quá ngửi được mùi rượu trên người, còn có ăn mặc rách rưới nhếch nhác, hiển nhiên là loại không có tiền, nhất thời mất hứng: - Đi đi đi, tửu quỷ nơi nào đến, chạy tới chỗ này tham gia náo nhiệt cái gì.

Tiếu Diêu lạnh nhạt nói: - Vừa rồi có hai người mặc chế phục công sai đi vào không?

Căn cứ tình báo trước đó, hai người kia là giả mạo thị vệ chui ra.

Tú bà lườm hắn một cái: - Ăn mày đến nơi khác chơi, đừng có quấy rầy chúng ta làm ăn.

Tiếu Diêu đáp lại cũng rất trực tiếp, trường kiếm gác ở trên cổ nàng: - Ta không muốn nói lần thứ hai.

Chỉ là một người bình thường, còn không đáng để hắn trường kiếm ra khỏi vỏ, nhưng lấy tu vi Tông Sư của hắn, thoáng toát ra một tia uy áp đã đủ.

Tú bà kia vội vàng nói: - Đại hiệp tha mạng, không thấy công sai đi vào, đến chỗ chúng ta chơi ai dám mặc đồng phục, ảnh hưởng quá không tốt, đều là thường phục đi vào.

Tiếu Diêu cau mày, nghĩ cũng phải, sau đó hỏi: - Vừa rồi trong một tuần trà, có bao nhiêu khách nhân đến chỗ các ngươi, mang ta tới nhìn xem.

- Tốt tốt tốt, đại hiệp thu kiếm về đi, đừng không cẩn thận cắt cổ thiếp thân.

Tú bà cẩn thận từng li từng tí đi ở phía trước.

Tiếu Diêu hừ một tiếng, trường kiếm trở về bên hông.

Uy hiếp một người bình thường vốn là làm trái tính cách của hắn, hiện tại đối phương nguyện ý phối hợp, hắn đương nhiên sẽ không khó xử.

- Trong khoảng thời gian này có tám vị khách nhân đến.

Tú bà vừa cười vừa nói, công tác ở loại địa phương này, nhận thức và lực ký ức nhất định phải nhất đẳng, bằng không khách quen tới nàng không nhận ra, như vậy rất dễ dàng đắc tội người.

- Có ai đi hai người không?

Tiếu Diêu đánh giá bốn phía, khắp nơi oanh oanh yến yến cùng với mùi son phấn để hắn nhướng mày, so sánh mà nói, hắn vẫn thích mùi rượu hơn.

- Đại hiệp, đến chỗ chúng ta cơ bản đều kết bạn đến, rất ít người đơn độc tới.

Tú bà vội vàng giải thích.

- Mang ta đi nhìn.

Tiếu Diêu vừa nói vừa dùng khí thế cảm thụ bốn phía, đáng tiếc trong Bích Ngọc Phường nhiều người ồn ào, lại xen lẫn vô số tà âm, để linh giác của hắn bị ô nhiễm, chỉ có thể ẩn ẩn phát giác được đám người Ngọc Yên La ở phụ cận, nhưng cụ thể ở nơi nào lại không cách nào phán đoán.

- Tốt tốt tốt.

Tú bà không dám cự tuyệt, vội vàng tìm thủ hạ, hỏi thăm vừa rồi những người kia đi đâu, nàng một mực mời chào khách nhân, không có khả năng rõ ràng khách nhân tìm cô nương nào.

Rất nhanh nàng mang theo Tiếu Diêu mở ra từng gian phòng, bên trong truyền đến từng trận kinh hô cùng tiếng chửi mắng.

Mí mắt của Tiếu Diêu nhảy nhót, từng màn bên trong thực quá cay mắt.

Từng gian tìm xuống, đều không có mục tiêu mình muốn tìm.

Chỉ còn lại gian sau cùng, tay hắn đã đặt ở trên chuôi kiếm, tùy thời chuẩn bị xuất thủ.

Bất quá khi đẩy cửa nhìn thấy một màn bên trong, hắn vẫn ngây người.

Trên giường, một nữ tử thoải mái nằm sấp, đằng sau một nam tử đang nắm tóc nàng ra sức vận động.

Tuy trên thân hai người đều che kín chăn mền, nhưng mơ hồ có thể thấy được vai nữ tử kia trắng như tuyết, trên giường dưới đất khắp nơi ném y phục lộn xộn, còn có cái yếm màu đỏ, hiển nhiên hai người đều không mặc gì.

Phát giác được động tĩnh, nữ tử rít lên một tiếng, kéo áo lót che lấy mặt.

Nam nhân kia hiển nhiên cũng bị dọa sợ, quay đầu nhìn mọi người nổi giận mắng: - Các ngươi làm cái quỷ gì, cút ra ngoài cho lão tử!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.