Ý nghĩ này vừa ra, gò má nàng phát nhiệt, ngày bình thường tu luyện Thái Thượng Vong Tình, nàng căn bản sẽ không chú ý tới những thứ này, hôm nay đến cùng làm sao vậy.
Vân Gian Nguyệt kỳ quái liếc nhìn nàng, luôn cảm thấy hôm nay Yến Tuyết Ngân hơi khác, nhưng cụ thể là cái gì thì không nói được: - Hừ, còn không phải có người trước đó ở Vân Trung thành cợt nhả khoe khoang, ta hiếu kỳ đến cùng phát sinh chuyện gì, nên theo khí tức của ngươi chạy tới.
Nói tới cái này nàng hơi chua chua, lúc trước những dân chúng kia của Vân Trung thành liên tiếp gọi tiên tử, cũng chỉ đối phương có khí chất xuất trần mới đạt tới loại hiệu quả này.
Tuy nàng tự xưng dung mạo không kém đối phương, nhưng đổi lại nàng tới mà nói, mọi người càng nhiều là sợ, mà không phải yêu thích giống như Yến Tuyết Ngân.
Cái này chính là thế yếu của Ma giáo các nàng.
- Nơi này có chút cổ quái, linh giác của ta lại không cách nào điều tra quá xa, nếu không phải vừa rồi bên này bạo phát chiến đấu, ta còn tìm không thấy ngươi.
Vân Gian Nguyệt vừa nói vừa đánh giá xung quanh.
- A, vừa rồi ngươi chiến đấu với ai.
Yến Tuyết Ngân lạnh nhạt nói: - Ta theo đuổi Ngọc Yên La tới.
- Ngọc Yên La?
Vân Gian Nguyệt hơi kinh ngạc.
- Nghe nói, không nghĩ tới mỹ nhân diễm tuyệt kinh thành ngày xưa lại là Mỹ Đỗ Toa, tin tức này truyền đi, không biết sẽ để bao nhiêu nam nhân đau lòng.
Yến Tuyết Ngân từ chối cho ý kiến, Ngọc Yên La quả thật rất đẹp, đẹp đến mức để nữ nhân cũng động tâm.
Vừa nghĩ tới Tổ An và nữ nhân xinh đẹp như ở cùng một chỗ, hai người đều nguyện ý vì cứu đối phương mà bỏ tánh mạng, trong nội tâm nàng phiền muộn, máu ghen nổi lên.
- Không đúng, cho dù nữ nhân kia có huyết mạch Mỹ Đỗ Toa, cũng không phải đối thủ của ngươi, vì sao có thể làm ra động tĩnh lớn như vậy?
Vân Gian Nguyệt nhịn không được nghi ngờ.
- Còn có người cứu nàng.
Yến Tuyết Ngân do dự một chút, không có nói ra Tổ An.
Dù sao bây giờ Ngọc Yên La là Yêu tộc, là khâm phạm của triều đình, cứu nàng khó tránh khỏi sẽ gánh tội danh cấu kết Yêu tộc, tương lai rất phiền phức.
- Có thể từ trong tay Vân Trung thành cứu người ra, còn cùng ngươi làm ra động tĩnh như thế, không phải là đại năng Yêu tộc tới cứu nàng chứ.
Vân Gian Nguyệt giễu giễu nói, bỗng nhiên biến sắc.
- Không đúng, không phải là tiểu tử kia sao?
Yến Tuyết Ngân ngoài ý muốn liếc nhìn nàng một cái, nàng làm sao đoán được.
Lúc này Vân Gian Nguyệt nhíu mũi, tựa hồ ngửi ngửi cái gì: - Ta ngửi được vị đạo của Tổ An, có phải hắn hay không?
Thần sắc của Yến Tuyết Ngân càng cổ quái: - Vì sao ngươi ngửi được vị đạo của hắn?
Hai người này đến cùng có quan hệ như thế nào?
Nếu là lúc trước nàng sẽ không nhiều nghĩ, dù sao nữ ma đầu Vân Gian Nguyệt làm sao có khả năng yêu một hậu bối.
Nhưng nhìn thấy Ngọc Yên La thành danh nhiều năm cũng luân hãm, bây giờ thậm chí ngay cả mình cũng...
Tựa hồ trên người gia hỏa kia có một loại ma lực quỷ dị, sẽ để cho các loại nữ nhân ưu tú không tự giác được thân cận hắn.
Sắc mặt của Vân Gian Nguyệt có chút mất tự nhiên, lúc trước trốn ở trong phòng Tổ An, hai người đường đường chính chính ở chung thời gian rất lâu, còn ôm nhau ngủ chung giường, tự nhiên quen thuộc mùi vị của hắn.
Chỉ bất quá những thứ này lại không tiện giải thích, nên nói tránh đi: - Hiện tại hắn ở đâu?
Bởi vì Yến Tuyết Ngân có cảm giác khác thường với Tổ An, lo lắng bị lão đối thủ phát giác, liền xụ mặt nói: - Chết.
- Chết?
Vân Gian Nguyệt giật mình.
- Làm sao có khả năng, thi thể của bọn họ đâu?
Yến Tuyết Ngân lạnh nhạt nói: - Tu vi của gia hỏa kia quá quỷ dị, ta không thể không toàn lực xuất thủ, Đại Tông Sư toàn lực, làm sao lưu lại thi thể.
Vân Gian Nguyệt tự nhiên biết Đại Tông Sư ra toàn lực mạnh như thế nào, hơn nữa đối phương nói tu vi của Tổ An quỷ dị để cho nàng khẳng định tính chân thực, trước đó ở cùng Tổ An lâu như vậy, nàng tự nhiên rõ ràng chiến lực của Tổ An không thể dựa theo đẳng cấp để cân nhắc.
- Ngươi lại giết hắn, ngươi dám giết hắn!
Vân Gian Nguyệt tóc xanh bay múa, ánh mắt băng lãnh, Tân Nguyệt Luân trống rỗng xuất hiện, lập tức hóa thân thành ma nữ uy chấn thiên hạ, sát khí đằng đằng.
Cảm nhận được sát ý của đối phương, Yến Tuyết Ngân giật mình: - Ngươi điên sao? Mình có thương tích trong người cũng muốn đánh với ta?
Lúc này nàng càng muốn đi tìm Tổ An hỏi rõ, tự nhiên không muốn ở chỗ này lãng phí thời gian.
Huống chi giữa Đại Tông Sư, không phải vạn bất đắc dĩ, người nào cũng sẽ không thật vật lộn sống mái, mặc kệ ai thắng ai thua, người thắng hơn phân nửa cũng sẽ trọng thương.
Vân Gian Nguyệt cười lạnh nói: - Bây giờ ngươi còn không phải bị thương, hai ta tám lạng nửa cân, còn muốn hù dọa ta?
- Người kia và ngươi quan hệ thế nào, vậy mà vì hắn không tiếc vật lộn sống mái với ta?
