.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2129: Chỗ rẽ gặp phải quỷ?




- Hơn nữa những hắc vụ này, hơn phân nửa là lúc quái thú ẩn hiện còn sót lại.

- Ta rất sợ hãi... Bất quá thân là thị vệ Ngọc gia, phải nhớ kỹ vinh diệu của gia tộc, không thể làm bộ chế phục này mất mặt...

- Ta không thể để đám người Tinh Nô xảy ra chuyện, nên nghĩ biện pháp hấp dẫn quái vật tới phương hướng ngược lại.

- Ta không biết ta còn có thể kiên trì bao lâu.

- Đáng tiếc không có cơ hội gặp lại phu nhân, hi vọng nàng có thể vượt qua kiếp này.

Xem đến đây, Ngọc Yên La khóc, nàng tựa đầu vào ngực Tổ An, thân thể nhẹ nhàng run rẩy, hiển nhiên lúc này tâm tình rất kích động.

Tổ An vỗ vỗ vai nàng an ủi, đồng thời tiếp tục lật xem, đằng sau còn ghi chép một hai hàng chữ, chỉ tiếc đã bị vết máu làm mơ hồ.

Lại liên hệ đến kiếm gãy trước đó, hiển nhiên hắn đã gặp bất trắc.

Tổ An phân tích: - Bản ghi chép khảm ở trong vách, hẳn là lúc hắn ngộ hại dùng tàn lực ném vào chỗ này, muốn lưu lại tin tức cho người khác.

- Nếu như ở thời điểm đó ném ra mà nói, cân nhắc đến vị trí và góc độ...

Tổ An kiểm tra xung quanh, rất mau đi tới phụ cận hắc vụ, đưa tay ấn ấn vách tường.

- Nơi này đất xốp, bình thường hầm mỏ vì ngăn ngừa sạt lở, vách tường đều được gia cố, không có khả năng xốp như thế, hẳn là có đồ vật gì từ nơi này đột nhiên chui ra, tập kích Ngọc Bân.

Ngọc Yên La mở ra nguyên tố hộ tráo đi tới, kiểm tra vách tường: - Tuy đất xốp, nhưng không có dấu vết động huyệt, thật có quái vật gì từ bên trong chui ra, nơi này phải lưu lại một cái hang lớn mới đúng.

Tổ An lắc đầu: - Nếu đối phương là Hung thú Thổ hệ, có thể tùy ý xuyên toa ở trong đất, thì không cần đào động. Chỉ bất quá bởi vì nó đi qua, bị Thổ nguyên tố ảnh hưởng, làm chất đất biến thành dị thường.

- Không sai, xem ra chúng ta phải cẩn thận có quái vật đột nhiên từ trong vách tường lao ra.

Thần sắc của Ngọc Yên La có chút bi thương.

- Những tin tức này đều là Ngọc Bân dùng sinh mệnh đổi lấy cho chúng ta.

Tổ An vỗ vai nàng, lúc này lời an ủi gì cũng có vẻ vô lực.

Đợi nàng hơi bình phục tâm tình, Tổ An nói: - Việc cấp bách là trước đi cứu người sống, miễn cho bi kịch tái diễn, Ngọc Bân cố ý dẫn Hung thú tới phương hướng này, thì đám người Tinh Nô hẳn ở bên kia.

Ngọc Bân là bị sạt lở ngăn cách đường đi, nhưng lấy tu vi của hai người mà nói, nếu lượng sạt lở không lớn, hoàn toàn có thể đánh qua.

Thật vất vả lấy được manh mối của đám người Tinh Nô, tự nhiên phải đi xem một chút.

Ngọc Yên La gật đầu, nếu bên Tinh Nô cũng phát sinh sự tình tương tự, nàng không biết sẽ thương tâm thành cái dạng gì.

Nàng thu lại di vật của Ngọc Bân, trịnh trọng nói: - Chờ sau khi ta trở về, sẽ vì những dũng sĩ hi sinh này lập xuống Y Quan Trủng, dựng bia lưu truyền, tuy bọn họ chết, nhưng phải để tinh thần của bọn hắn lưu truyền xuống, về sau vĩnh viễn sống ở trong lòng người Ngọc gia.

Tổ An lại có chút lo lắng, bây giờ thân phận Mỹ Đỗ Toa của nàng bại lộ, chỉ sợ không thể quay về Vân Trung thành Ngọc gia được nữa...

Đương nhiên thời điểm này hắn sẽ không nói sự tình mất hứng.

Tiếp xuống hai người lại khởi hành, trên đường tìm được một số dấu vết, hẳn là trước đó Ngọc Bân đi ngang qua lưu lại.

Cuối cùng đi đến một chỗ sạt lở, nhìn bức tường trước mắt, Tổ An đưa tay lên cảm thụ nửa ngày, mở mắt ra nói: - Có chừng hơn mười mét bị đá rơi ngăn chặn, chúng ta hẳn có thể đào qua.

- Tốt!

Ngọc Yên La kéo kéo tay áo, chuẩn bị động thủ.

Tổ An nhịn không được cười lên: - Việc này giao cho ta, ngươi có thương tích trong người, nhân cơ hội này điều tức một phen đi.

Ngọc Yên La lo lắng nhìn ngực hắn: - Ngươi bị thương còn nặng hơn ta nhiều, đổi thành người khác, bị thương tổn như thế, chỉ sợ sớm đã chết, ngươi nghỉ ngơi đi, để cho ta tới.

Tổ An giật vạt áo ra đi đến trước mặt nàng, còn sợ nàng thấy không rõ, nắm tay nàng đặt ở trên vết thương: - Ta đã nói với ngươi, thân thể ta rất cường tráng, lại ăn thuốc chữa thương của Yến Tuyết Ngân, hiện tại vết thương đã khép lại, ngươi nhìn, kết vảy rồi.

Ngón tay của Ngọc Yên La khẽ vuốt vết thương của hắn, phát hiện vết thương thật khép lại: - Khép lại nhanh như vậy? Băng Tâm Tạo Hóa Đan của Bạch Ngọc Kinh thật thần kỳ.

Tổ An nhịn không được bật cười, xem ra người bình thường rất khó lý giải cường độ thân thể của mình, chỉ vô ý thức tưởng là công lao của linh dược.

- Ai, thật hiếu kì, sao Yến Tuyết Ngân lại cho ngươi dược vật quý giá như vậy.

Thần sắc của Ngọc Yên La cổ quái, luôn cảm thấy sự tình này quá ly kỳ.

- Có thể là thấy ta đẹp trai, ưa thích ta rồi.

Tổ An đáp.

- Ngươi cái tên này.

Ngọc Yên La hờn dỗi trừng hắn một cái.

- Nếu để cho Yến quan chủ nghe được, chỉ sợ nàng sẽ lột da ngươi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.