Tổ An thở dài: - Ta nói thật, ngươi lại hết lần này tới lần khác không tin.
Thời điểm nói chuyện, hắn đã đi tới chỗ sạt lở, tay đè lên, kình lực chậm rãi thẩm thấu vách tường.
Hắn không có một quyền oanh kích, dù sao đang ở dưới đất, lo lắng làm ra sạt lở lần thứ hai.
Mà dùng một cỗ nhu lực, chậm rãi chấn đất đá, đồng thời dùng nguyên khí bảo vệ bốn phía, hút ra từng chút.
Qua rất lâu, một cái lỗ tròn thật dài xuất hiện ở phía trước.
- Mệt đến đầu đầy mồ hôi rồi này.
Ngọc Yên La lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho hắn.
Khoảng cách gần nhìn dung nhan mỹ lệ làm người chấn động cả hồn phách kia, Tổ An nhịn không được nâng cằm nàng hôn lên.
Ngọc Yên La vội vàng không kịp chuẩn bị, mới đầu còn nhẹ đấm hắn mấy cái, đằng sau thì động tình đáp lại.
Chụt…
Lưỡi của Tổ An không ngừng càn quét ở trong khoang miệng nàng, nụ hôn như kéo dài bất tận.
- Ngươi thật đẹp...
Thật lâu mới rời môi, Tổ An từ đáy lòng tán thán.
- Ngươi cũng rất soái.
Ánh mắt của Ngọc Yên La sáng lóng lánh, giống như bảo thạch xinh đẹp nhất trên đời.
- Trước làm chính sự đi.
Tổ An biết vừa rồi trải qua nhiều sự tình bi thảm như vậy, hiện tại nàng khẳng định rất thương cảm, tự nhiên không muốn ở lúc này chiếm tiện nghi của nàng.
- Ta đi trước, ngươi cẩn thận chút.
Nói xong bò vào trong động.
Nhìn bộ dáng chổng mông vụng về của hắn, Ngọc Yên La cười khúc khích, thông tuệ như nàng làm sao không hiểu đối phương chiếu cố tâm tình của mình, trong lòng không khỏi ấm áp, ánh mắt nhìn về phía hắn càng nhu hòa.
Hai người bò qua lỗ tròn hẹp dài, có nguyên tố hộ tráo, nên không lo lắng trên người dính bụi.
Qua một bên khác, đi không bao lâu, phía trước lại xuất hiện mấy đường rẽ.
- Bên này.
Ngọc Yên La tìm được ký hiệu Tinh Nô lưu lại, hai người một đường truy tìm qua.
Cảm giác được đường hầm càng ngày càng rộng lớn, dựa theo kinh nghiệm trước đó, cách đây không xa sẽ có trạm nghỉ, nơi này đồng dạng là chỗ xử lý khoáng thạch khai thác, phân chia vật tư, cho nên không gian rất lớn.
Ngọc Yên La đang muốn nói gì, thần sắc của Tổ An lại khẽ động, chỉ chỉ bên kia, hạ giọng nói với nàng: - Xuỵt, tựa hồ bên kia có người.
Bây giờ trong đường hầm hắc vụ giăng đầy, linh giác của hắn rất khó nhạy bén giống như trước.
- Là đám người Tinh Nô sao?
Ngọc Yên La lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
- Không rõ ràng, bây giờ nơi này quá quỷ dị, chúng ta cẩn thận là hơn.
Tổ An bảo hộ nàng ở sau lưng, hai người lặng lẽ mò qua.
Vừa định vụng trộm thăm dò tình hình bên kia, kết quả tiếng trống lúc lắc truyền đến, hai người cảm thấy đầu óc nhói nhói.
Cùng lúc đó, một thanh kiếm giống như rắn độc đâm tới.
Tổ An giật nảy cả mình, vốn muốn vụng trộm trinh sát đối phương, kết quả tựa hồ lại rơi vào bẫy rập.
May mắn bây giờ thần hồn của hắn đã thành, trong nháy mắt khôi phục lại, đồng thời ngón tay búng một cái, chấn thanh kiếm ra.
Hắn muốn thừa cơ công kích đối phương, nhưng gia hỏa kia lui lại trong bóng tối, trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
Lúc này vô số tiền giấy từ trên trời giáng xuống, tiền giấy vốn mềm, nhưng hiện tại xoay tròn lại rất sắc bén, đụng phải vách tường ở phụ cận sẽ lưu lại từng dấu vết thật sâu.
Lúc này Ngọc Yên La cũng kịp phản ứng, trực tiếp tế lên Vạn Lý Sơn Hải Đồ, thu những tiền giấy kia vào.
Đúng lúc này, dưới bóng mờ của Vạn Lý Sơn Hải Đồ, bỗng nhiên đâm ra một thanh kiếm, nhắm ngay cổ của Ngọc Yên La.
Bây giờ thần hồn của Tổ An nhạy bén như thế nào, lập tức bắt lấy thanh kiếm kia, không cho đối phương cơ hội lui về, sau đó trực tiếp kéo đối phương ra.
Một chưởng vỗ tới đỉnh đầu của hắn.
- Thủ hạ lưu tình!
Lúc này một tiếng kinh hô truyền đến, đồng thời vài bóng người nhanh chóng bay ra.
Thấy rõ bộ dáng của những người kia, Tổ An nhướng mày, bàn tay cải biến phương hướng, không có ấn về phía đầu, mà đập vào ngực đối phương.
Phốc… bóng đen kia phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp lui về.
Lúc này mấy thân ảnh kia cũng hiện thân, đều là người quen cũ.
Người cầm đầu là Yêu tộc Tông Sư Khổng Thanh, bên cạnh hắn là một hài tử tay cầm trống lúc lắc, nhưng Tổ An và Ngọc Yên La biết gia hỏa này đâu phải tiểu hài tử gì, mà là một người lùn, tiếng xấu làn xa Hủy Độc Đồng Tử.
Vừa rồi thanh âm làm hai người đau đầu kia, là gia hỏa này lay trống lúc lắc công kích.
Một người khác là nữ tử mặc áo cưới, chính là Chỉ Tân Nương, vừa rồi tiền giấy bay múa đầy trời kia là nàng làm ra.
Lần trước Tổ An bị nàng nhốt thật lâu, đến nay ký ức vẫn còn mới mẻ.
Còn gia hỏa xui xẻo bị hắn đánh thổ huyết kia, chính là Ám Dạ Tinh Linh, chỉ là tựa hồ không giống người lần trước?
Lúc này đối phương đang dùng ánh mắt oán độc nhìn hắn.
Tổ An không thèm để ý nói: - Nguyên lai là Khổng tiên sinh, thực không nghĩ tới chúng ta sẽ gặp mặt ở chỗ này.
