- Vậy bình thường ngươi đốt như thế, vì sao không có phát nổ.
Tổ An hồ nghi nói.
- Ta có thể hấp thu những khí thể kia, chậm rãi thiêu đốt, mà không phải trực tiếp nổ tung... Nếu các ngươi bức ta, ta không quan tâm, trực tiếp dẫn nổ.
Hỏa Thụ Ngân Hoa nói.
Tổ An bất đắc dĩ: - Ngươi nói chuyện thật lưu loát, ta hoài nghi trong ngươi phải chăng cất giấu một người.
- Ta là một đóa hoa, chỉ là ở chỗ này quá lâu, một mực nghe những thợ mỏ kia nói chuyện, cũng biết học theo.
Hỏa Thụ Ngân Hoa buông tay.
- Ngươi còn biết mình chỉ là một cái cây.
Tổ An tức đến xạm mặt lại, bất quá thật lo lắng nó đồng quy vu tận.
- Như vậy đi, ngươi trả lời ta một vấn đề, ta sẽ thả ngươi.
- Tốt tốt, ngươi hỏi đi.
Nghe mình giữ được tính mạng, Hỏa Thụ Ngân Hoa nhất thời lên tinh thần, thân thể cao hơn mấy phần.
- Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng kia là từ nơi nào đến? Xuất hiện lúc nào?
Tổ An hỏi, nó đã ở chỗ này lâu như vậy, thì cần phải rõ ràng những chuyện này.
- Ngươi đây là hai vấn đề.
Hỏa Thụ Ngân Hoa chống nạnh, tựa hồ có chút bất mãn.
Tổ An không nói gì, hơi giơ Thái A Kiếm lên.
Hỏa Thụ Ngân Hoa rất thức thời, lập tức sửa lời nói: - Ngươi nói hẳn là con côn trùng xấu xí toàn thân bốc lên hắc khí kia? Ta ở chỗ này nhiều năm như vậy chưa từng thấy nó, tựa hồ nó là mười ngày hay nửa tháng trước xuất hiện, lúc đó chỗ sâu trong hầm mỏ xuất hiện một khe hở không gian, nó là từ bên trong leo ra.
- Vết nứt không gian?
Tổ An kinh ngạc, chẳng lẽ quái trùng kia từ thế giới khác đến?
Mấy năm này đi qua những bí cảnh kia, từ một ý nghĩa nào đó cũng là thế giới khác, chẳng qua thường thường là nhân loại đi vào thế giới khác, rất ít nghe nói có Hung thú từ thế giới khác tới.
- Cái này phiền phức, nếu ở đó không ngừng có loại quái trùng này đến, sợ rằng sẽ sinh linh đồ thán.
Ngọc Yên La lo lắng nói, nơi này là Vân Trung quận, cũng là mỏ quặng của Ngọc gia bọn hắn, ở chỗ này nhiều năm như vậy, nàng tự nhiên có cảm tình.
Hỏa Thụ Ngân Hoa giải thích: - Vết nứt không gian kia không quá ổn định, tồn tại cường đại như nó có thể tới đã là cực hạn, thời gian ngắn hẳn không có thứ khác tới, chỉ bất quá chờ vết nứt không gian ổn định lại thì khó nói chắc.
Tổ An nghi ngờ nhìn nó: - Ngươi thật chỉ là một cái cây?
Hỏa Thụ Ngân Hoa thẳng tắp thân thể: - Sống lâu, tự nhiên biết nhiều.
Ngọc Yên La hiếu kỳ hỏi: - Vì sao quái trùng kia không tới ăn ngươi?
- Ngươi có kiến thức hay không, quái trùng kia không phải động vật ăn chay, huống chi nó thích hắc ám, không thích hoàn cảnh sáng ngời bên ta, cho nên chúng ta nước giếng không phạm nước sông.
Hỏa Thụ Ngân Hoa đáp.
Tổ An vui: - Còn biết thiếp vàng lên mặt mình.
Mặc dù thực lực cây này không tệ, nhưng so với con quái trùng kia lại kém quá nhiều.
Còn nước giếng không phạm nước sông, ta khinh.
Tán hoa của Hỏa Thụ Ngân Hoa quay qua bên khác, như không thèm nhìn hắn.
- Vết nứt không gian kia ở đâu?
Tổ An thu hồi tâm tình trêu đùa nó.
- Đây là vấn đề thứ mấy rồi hả.
Hỏa Thụ Ngân Hoa bất mãn, bất quá bị đối phương liếc nhìn, đành phải đáp.
- Cụ thể ta cũng không rõ lắm, chỉ có thể cảm giác được ở hướng kia, theo phương thức tính toán của nhân loại các ngươi, đại khái khoảng hai mươi dặm.
Tổ An và Ngọc Yên La liếc nhau: - Chúng ta tìm cơ hội phong ấn vết nứt không gian kia lại.
Ngọc Yên La cũng có ý đó, bất quá vẫn cau mày nói: - Thế nhưng thực lực của Tử Vong Nhuyễn Trùng kia không phải chúng ta có thể địch nổi, chúng ta đi qua là chịu chết.
Tổ An nói: - Chẳng lẽ ngươi quên còn có một người?
Hai mắt Ngọc Yên La tỏa sáng: - Ngươi chỉ là Yến Tuyết Ngân?
Có điều rất nhanh thần sắc nàng buồn bã: - Nhưng nàng nhìn thấy chúng ta, chắc chắn sẽ giết chúng ta trước.
- Nàng sẽ không giết chúng ta.
Sắc mặt Tổ An cổ quái, nghĩ thầm không biết hiệu quả của Kim Phượng có thể duy trì bao lâu, bất quá không đến mức mất đi hiệu lực nhanh như vậy.
- Lại nói, nàng đã tự cho mình là danh môn chính phái, còn coi bảo vệ thiên hạ là nhiệm vụ của mình, chúng ta nói tình báo cho nàng, nàng nhất định sẽ phân rõ lợi hại.
- Tốt.
Ngọc Yên La cũng tán thành ý kiến của hắn, tuy Yến Tuyết Ngân hung dữ, nhưng cho dù là nàng, cũng sẽ không hoài nghi nhân phẩm của đối phương.
Đúng lúc này, hai người phát giác được bên cạnh khác thường, ngẩng đầu lên xem xét, chỉ thấy Hỏa Thụ Ngân Hoa từ trong đất leo ra, bộ rễ chia làm hai cỗ, như hai cái chân chạy đến nơi xa.
Thấy hai người phát hiện, nó vừa chạy vừa la lớn: - Đừng đuổi, bằng không chúng ta đồng quy vu tận.
Thời điểm nói chuyện còn dương dương những hỏa diễm trên cành.
Cơ hồ chỉ nháy mắt, nó liền biến mất ở nơi xa.
Tổ An: - ...
Ngọc Yên La: - ...
