Chỉ bất cho dù có Tin Xuân Ca, bởi vì là bình nhỏ, dược hiệu ngay cả hắn cũng không thể hoàn toàn khôi phục, chỉ sợ tác dụng càng nhỏ với Đại Tông Sư.
- Nàng cho ngươi hai viên?
Thanh âm của Vân Gian Nguyệt thoáng cái cao lên, vẻ mặt chấn kinh.
- Đúng vậy...
Tổ An còn muốn nói tiếp, Yến Tuyết Ngân vội vàng ngăn cản hắn: - Được rồi, còn không mau đi tìm tiểu tình nhân của ngươi, bằng không bị quái trùng nuốt thì đừng có khóc.
Nàng lo lắng Vân Gian Nguyệt hỏi tiếp để cho nàng không cách nào làm người, đương nhiên phải sớm đuổi Tổ An đi.
Tổ An nghĩ cũng phải, an nguy của Ngọc Yên La trọng yếu hơn, hiện tại không lo được nhiều như vậy, thả đan dược ở trong bọt khí, đồng thời lại cầm ra một viên Ngọc Tủy Hoàn Dương Đan: - Đây là Ngọc Tủy Hoàn Dương Đan của Kỷ thần y, hẳn sẽ có chút tác dụng.
Nói xong cũng không đợi hai người nói chuyện, sưu một tiếng biến mất ở phía xa.
Cái đồ chơi này hai nàng tự mình đi phân, mình cho ai cũng sẽ đắc tội người.
- Tiểu tử thúi này!
Thấy hắn bỏ trốn mất dạng, Vân Gian Nguyệt nhịn không được nghiến răng, có điều hiện tại nàng không có tâm tư phân đan dược, mà thần sắc cổ quái nhìn Yến Tuyết Ngân.
- Chậc chậc chậc, khó trách vừa rồi hỏi ngươi cho ai Băng Tâm Tạo Hóa Đan, ngươi chết cũng không nói, nguyên lai là cho hắn.
Yến Tuyết Ngân hận không thể nhảy vào trong nước chết đuối cho rồi, như vậy sẽ không cần nghe nàng trào phúng.
Bất quá nghĩ như vậy thì ngồi vững quan hệ của hai người, bôi nhọ tông môn, nên nàng hít sâu một hơi, cưỡng chế trấn định: - Lấy quan hệ của hắn và Sơ Nhan, ta tự nhiên không có khả năng thấy chết không cứu, tương lai làm quan hệ thầy trò đổ vỡ.
Tuy nàng ở trong mắt dân chúng bình thường là thuần khiết như núi tuyết, nhưng làm tông chủ, không có chút xấu bụng là không thể nào, rất nhanh liền tìm được lý do.
- Đừng nói nhãm, coi ta là tiểu hài tử ba tuổi sao?
Vân Gian Nguyệt cười lạnh nói.
- Ta nhớ không lầm mà nói, trước đó ngươi đang đuổi giết hắn, khi đó khẳng định đã quyết đoán, lấy tính tình của ngươi, làm sao có khả năng tùy tiện thay đổi chủ ý cứu hắn?
Yến Tuyết Ngân nhàn nhạt đáp: - Mới đầu ta xác thực muốn giết hắn, chỉ nghĩ hắn tham luyến sắc đẹp cấu kết Yêu tộc, nhưng một đường thấy hắn liều chết che chở Mỹ Đỗ Toa kia, cũng coi như có tình có nghĩa, không phải háo sắc đơn thuần, trong lòng thưởng thức, sát tâm cũng nhạt mấy phần.
Nàng nói tiếp: - Về sau chấn kinh hắn còn trẻ lại có tu vi như thế, càng đáng quý là hắn ở trong nghịch cảnh không buông bỏ, hơn nữa vĩnh viễn sẽ tìm được biện pháp ứng đối, tư chất như vậy lại phối hợp tâm tính kia, đợi một thời gian, tiền đồ của hắn bất khả hạn lượng. Ta có lòng yêu tài, muốn thu hắn làm đồ đệ.
- Thu hắn làm đồ đệ?
Thần sắc của Vân Gian Nguyệt cổ quái.
- Bạch Ngọc Kinh các ngươi không phải chú ý Thái Thượng Vong Tình sao, ngươi một mực nghĩ chia rẽ hắn và đồ đệ của mình, hiện tại để bọn hắn trở thành đồng môn sư tỷ đệ, không sợ Sở nha đầu không quên tình được sao?
Yến Tuyết Ngân trầm giọng nói: - Ta nghĩ tới, nếu cường ngạnh chia rẽ hai người, sẽ chỉ làm tâm linh của Sơ Nhan lưu lại khuyết điểm, đã như thế, còn không bằng để hai người sớm chiều ở chung, dựa vào chính nàng lĩnh ngộ chân lý của Thái Thượng Vong Tình, ta tin tưởng lấy tư chất và tâm tính của nàng, sớm muộn gì cũng sẽ làm đến bước này.
Vân Gian Nguyệt cười nói: - Có lẽ Sở nha đầu làm được, nhưng Tổ An làm sao có khả năng làm đến Thái Thượng Vong Tình?
Yến Tuyết Ngân khẽ giật mình, nghĩ đến từ khi mình biết đồ đệ tao ngộ, cố ý phái người tra Tổ An, biết bên cạnh hắn có nhiều hồng nhan tri kỷ quấn quanh, kém chút tức đến lật bàn.
Cho nên mình thu hắn làm đồ đệ xác thực không thực tế.
Vân Gian Nguyệt thu hồi nụ cười: - Hắn là đệ đệ của ta, lại là hảo bằng hữu của Hồng Lệ, thật muốn bái sư, cũng bái ta mới đúng, nào đến phiên Băng Thạch Nữ ngươi.
- Ngươi cái gì cũng muốn đoạt với ta?
Yến Tuyết Ngân ngồi thẳng người, thở phì phò trừng đối phương một cái.
- Thái Thượng Vong Tình của ngươi không thích hợp hắn, hắn chắc chắn sẽ không chọn ngươi.
Vân Gian Nguyệt vô cùng tin tưởng.
- Vậy thì chưa hẳn.
Yến Tuyết Ngân hừ lạnh.
- Bạch Ngọc Kinh kỳ công bí pháp nhiều không kể xiết, cũng không phải nhất định để hắn học Thái Thượng Vong Tình.
Vân Gian Nguyệt giật mình: - Ngươi ngày bình thường giống như mê muội, gặp ai cũng thổi Thái Thượng Vong Tình, ước gì người người đều học bộ công pháp kia, hôm nay lại nguyện ý để hắn học thứ khác?
Khuôn mặt của Yến Tuyết Ngân nóng lên: - Ta là lão ngoan cố như ngươi nói sao, dạy đồ đệ đương nhiên phải theo tài năng tới đâu mà dạy.
- Không đúng!
Vân Gian Nguyệt hồ nghi.
- Băng Tâm Tạo Hóa Đan này là chí bảo trấn phái của Bạch Ngọc Kinh các ngươi, làm sao có khả năng tuỳ tiện đưa người? Hơn nữa còn đưa hai viên? Người ta còn không phải đồ đệ đây của ngươi. Đặc biệt là trước đó hỏi ngươi, ngươi còn ấp úng, sao không nói rõ?
