Tổ An ho khan, vội vàng giải thích: - Ta nói là nhìn ngươi khẳng định tốt hơn nhìn những lão gia hỏa kia. Đương nhiên ta chắc chắn sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Yến Tuyết Ngân nguýt hắn một cái: - Hiện tại ta là sư phụ ngươi, không cho phép hồ ngôn loạn ngữ!
Tuy nói như vậy, nhưng nghe đối phương khen nàng đẹp, trong lòng vẫn rất hưởng thụ.
- Ta còn chưa bái sư nha...
Tổ An lẩm bẩm.
- Chuyên tâm chút, ghi nhớ tâm pháp.
Nàng thu thập xong tâm tình, mới chậm rãi nói.
- Thỏa thích mà chí công, đến tình thỏa thích, không vì tâm tình mà động, không vì tình quấy nhiễu. Thiên chi chí tư, dùng chí công. Mệnh chi chế tại khí. Người chết sinh căn, người sống tử căn...
Hai mắt Tổ An tỏa sáng, đối phương nói, khí tức xung quanh chấn động, dường như có từng đạo pháp tắc huyền ảo chảy xuôi.
Hắn vội vàng tập trung ý chí nhớ kỹ, đồng thời cẩn thận trải nghiệm, nghiệm chứng sở học của bản thân, dần dần có một loại cảm giác thể hồ quán đỉnh.
Nhìn bộ dáng của hắn, Yến Tuyết Ngân biết hắn lĩnh ngộ rất nhiều, trong lòng hết sức vui mừng, gia hỏa này thật đúng là tư chất siêu phàm: - Một đoạn này là tổng cương của Thái Thượng Vong Tình Quyết, ngươi nhớ kỹ, thường xuyên phỏng đoán, rất có ích lợi cho ngươi tu hành ngày sau.
Tổ An xem thường, khẩu quyết này xác thực huyền diệu, nhưng nếu thường xuyên phỏng đoán, vạn nhất thành ngươi lạnh như băng, sinh hoạt còn có ý nghĩa gì.
Đương nhiên những ý nghĩ này hắn không dám biểu hiện ra ngoài.
Yến Tuyết Ngân tiếp tục nói: - Ngươi thiên tư cực cao, đã lĩnh ngộ cơ sở của Thái Thượng Vong Tình Quyết, tiếp lấy ta dạy cho ngươi làm sao thu liễm sát ý khi ra chiêu.
- Tĩnh thắng nóng nảy, hàn thắng nóng, thanh tĩnh là thiên hạ chính khí. Hư không yên tĩnh, hồn nhiên không có gì...
Tiếp xuống nàng lại đọc một đoạn khẩu quyết.
Yến Tuyết Ngân tóc dài phất phới, áo trắng như tuyết, cả người như lưu ly tinh khiết, đứng ở nơi đó quả nhiên là tiên khí tung bay.
Phối hợp khẩu quyết kia, Tổ An chỉ cảm thấy trong lòng có ý lạnh như băng, tâm tình nôn nóng bình tĩnh mấy phần.
- Tập trung ý chí!
Yến Tuyết Ngân thấy hắn nhìn mình chằm chằm, má ngọc lóe lên vẻ đỏ bừng, chột dạ nhìn Vân Gian Nguyệt, thấy không có người chú ý tới bên này mới buông lỏng một hơi.
Tổ An ho nhẹ: - Ta hẳn học được không sai biệt lắm.
- Nhanh như vậy đã học được?
Yến Tuyết Ngân kinh ngạc.
- Vậy ngươi cầm kiếm đâm ta thử một chút.
- Có thể làm ngươi bị thương không?
Tổ An chần chờ.
Yến Tuyết Ngân trợn mắt trừng một cái: - Ta không bảo ngươi cầm dao găm kia đâm.
Mặc dù bây giờ nàng chưa khôi phục thực lực đỉnh phong, nhưng nhãn lực và linh giác còn đó, muốn né tránh đối phương công kích cũng không phải việc khó.
- Được.
Tổ An cũng không già mồm, từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra một thanh kiếm bình thường.
- Ta muốn đâm.
Nhìn hắn cố ý chọn một thanh kiếm bình thường, hiển nhiên là sợ làm bị thương mình, trong lòng Yến Tuyết Ngân ấm áp: - Tốt, nhớ kỹ phương pháp vừa rồi dạy ngươi.
Trong đầu Tổ An hiện ra khẩu quyết vừa rồi, ánh mắt bắt đầu biến ảo khôn lường, một kiếm chậm rãi đâm qua.
- Tuy tốt hơn trước đó nhiều, nhưng ngẫu nhiên vẫn có một sợi sát ý lộ ra, lại đến.
Yến Tuyết Ngân rất nhẹ nhàng tránh đi, phê bình nói.
Tổ An lại đâm qua một kiếm.
- Lần này tuy sát ý không có lộ ra, nhưng tốc độ quá chậm, muốn đối phó Tử Vong Nhuyễn Trùng, chậm trễ một chút thời gian, sẽ nhiều một phần biến số. Lại đến!
Yến Tuyết Ngân đúng là một vị danh sư, rất dễ dàng liền phát hiện vấn đề.
Cứ như vậy, Tổ An liên tục đâm qua, Yến Tuyết Ngân thì không ngừng góp ý.
- Đâm ta!
- Dùng sức!
- Đúng vậy, đừng có ngừng!
Nghe hai người nói chuyện, thanh âm cổ quái của Vân Gian Nguyệt truyền đến: - Sao hai ngươi làm giống như đang ở trên giường thế hả?
Yến Tuyết Ngân sững sờ, lúc này mới ý thức được mình nói có nghĩa khác, gương mặt nhất thời giống như táo chín, cả giận nói: - Ngươi cái yêu nữ này, nói vớ nói vẩn cái gì thế hả!
Nói xong muốn nâng kiếm đi chặt nàng.
Vân Gian Nguyệt cười híp mắt né tránh: - Tại ngươi nói chuyện cổ quái nha, còn không cho ta nói.
Ngọc Yên La thì tức đến xạm mặt lại, nghĩ thầm hai Đại Tông Sư này sao giống hai tiểu nữ hài cãi nhau ầm ĩ thế, vội vàng thừa cơ hỏi: - A Tổ, ngươi luyện thế nào rồi.
- May mắn có Yến quan chủ dốc lòng dạy bảo, ta không có vấn đề.
Tổ An nói.
Lúc này Yến Tuyết Ngân mới thoáng bình tĩnh, lại khôi phục bộ dáng cao nhân: - Ừm, tư chất của hắn xác thực không bình thường, trong khoảng thời gian ngắn có thể ổn định bảo trì sát ý, ngậm mà không thả. Bất quá bây giờ còn có một vấn đề, Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng kia toàn thân khải giáp, lại thêm thực lực cường hãn, xung quanh có một tầng hộ thể tương tự Nguyên Khí Tráo. Tuy thanh chủy thủ kia sắc bén, nhưng coi như thành công đâm trúng đối phương, cũng chưa chắc có thể tạo thành vết thương.
