- Chẳng lẽ Tổ An trị liệu có hiệu quả?
Hai nữ trăm miệng một lời nói.
Vân Gian Nguyệt chợt nhớ tới một chuyện: - Đúng rồi, ta nghe Hồng Lệ nhắc qua, đồ đệ của ngươi ban đầu ở Minh Nguyệt thành bị thương cực nặng, thành phế nhân, thậm chí tánh mạng khó đảm bảo?
- Hình như thật có việc này, bất quá ta hỏi nàng, nàng nói không tỉ mỉ, ta chỉ nghĩ là Kỷ thần y cứu, lại thêm thân thể nàng không có vấn đề, nên ta không có hỏi nhiều.
Yến Tuyết Ngân suy tư một lát, bỗng nhiên trong lòng giật mình, chẳng lẽ...
Hiển nhiên Vân Gian Nguyệt cũng nghĩ giống vậy: - Xem ra nàng là được Tổ An cứu, hơn nữa cũng là dùng biện pháp này!
Sắc mặt của Yến Tuyết Ngân âm tình biến hóa, khó trách mặc kệ mình tận tình khuyên bảo như thế nào, Sơ Nhan cũng khăng khăng một mực, nguyên lai đã là phu thê chân chính.
- Được rồi, có thể cứu Ngọc Yên La cũng là chuyện tốt.
Vân Gian Nguyệt buông lỏng một hơi, bắt đầu suy tư tại sao Tổ An lại có công năng này.
Chẳng lẽ là công hiệu đặc thù của Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh?
Khó trách ngay cả hoàng đế cũng muốn lấy được.
Hồng Lệ thật vô dụng, thiệt thòi ta còn dạy nàng mị thuật xuất thần nhập hóa, kết quả ở Minh Nguyệt thành vẫn bị người ta nhanh chân đến trước.
Yến Tuyết Ngân thì nhíu mày nhăn trán, lấy bộ dạng của Tổ An, hắn hiển nhiên không có gì đáng ngại, Ngọc Yên La không có gì bất ngờ xảy ra cũng được cứu về.
Tuy Vân Gian Nguyệt bị thương nặng, nhưng đợi một thời gian cũng có thể khôi phục.
Chỉ có ta, nói không chừng phải bỏ mạng ở chỗ này.
Cũng không thể để Tổ An dùng loại biện pháp kia cứu ta chứ...
Ý nghĩ này vừa lên, nàng không khỏi giật mình, vội vàng khu trục nó ra khỏi đầu, nhưng nàng càng nỗ lực, lại càng dễ dàng hiện ra một số hình ảnh lung ta lung tung.
Cứ như vậy, hai nữ đều rơi vào trầm mặc.
Cũng không biết qua bao lâu, nghe được phía dưới động tĩnh càng ngày càng kịch liệt, mí mắt của Vân Gian Nguyệt nhảy lên, rốt cục nhịn không được, nhìn đầm nước quát: - Xú tiểu tử, ngươi có hết hay không, đã gần hai canh giờ rồi, ai chịu nổi hả!
Đến từ Vân Gian Nguyệt, điểm nộ khí +777 +777 +777...
Phía dưới bỗng nhiên an tĩnh, truyền đến thanh âm chột dạ của Tổ An: - Sắp, sắp xong rồi...
Yến Tuyết Ngân hé miệng cười duyên, lần thứ nhất nhìn Vân Gian Nguyệt thuận mắt.
Lại cách một nén nhang thời gian, mặt nước tách ra, Tổ An mang theo Ngọc Yên La bay ra ngoài.
Tổ An một bộ xuân phong đắc ý, Ngọc Yên La thì trốn ở sau lưng hắn, căn bản không dám đối mặt hai nữ.
Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt thì trợn cả mắt, bởi vì Ngọc Yên La lại có thể tự mình đứng thẳng!
Tuy tư thế đi có chút kỳ quái, hai chân hơi tách ra, nhưng đúng là có thể tự đi.
Phải biết trước đó nàng là tùy thời sẽ tắt thở.
Tổ An thật là thần?
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hai nữ, Ngọc Yên La ra sức bóp lấy eo Tổ An, đều tại gia hỏa này, vừa rồi hết một lần lại một lần, làm hại nàng không mặt mũi gặp người.
Tổ An thì che ngực, cảnh giác nhìn hai Đại Tông Sư: - Các ngươi muốn làm gì?
Yến Tuyết Ngân mất tự nhiên dời ánh mắt, da thịt trong trắng lộ hồng.
Vân Gian Nguyệt thì cảm thán nói: - Tiểu tử ngươi lại là một gốc linh dược hình người, nếu tin tức truyền đi, chỉ sợ ngươi sẽ bị ép thành người khô.
Tổ An cười ngượng nói: - Thể chất và công pháp của ta có chút đặc thù, có thể cứu nữ tử bị nội thương sắp chết, mong hai vị tỷ tỷ giữ bí mật.
Ai biết Vân Gian Nguyệt quả quyết cự tuyệt: - Không có khả năng, trừ khi đáp ứng ta một điều kiện!
- Điều kiện gì?
Tổ An giật mình, làm sao cảm giác là lạ thế nhỉ.
Kiếp trước xem rất nhiều phim, không phải là nam nắm giữ bí mật của nữ, sau đó uy hiếp nàng làm cái gì làm cái gì, sao bây giờ đến phiên mình thì ngược lại?
Thấy hắn khẩn trương, Vân Gian Nguyệt cố nén ý cười: - Đương nhiên là trở thành người của ta.
- Không được, hắn là của ta!
Yến Tuyết Ngân phản bác.
Tổ An: - ? ? ?
Ngọc Yên La khẽ nhếch môi đỏ, vẻ mặt chấn kinh.
Tuy vừa rồi nàng xác thực thể nghiệm qua khoái lạc giống như thành tiên, nhưng hai người này làm sao biết, các nàng là Đại Tông Sư a. Lại không để ý thể diện cướp người như vậy sao?
Nghĩ tới đây, nàng cảm thấy mình phải đi ra biểu thị chủ quyền công khai.
Lúc này Vân Gian Nguyệt chú ý tới thần sắc của hai người, hơi hoảng hốt liền kịp phản ứng: - Xú tiểu tử, ngươi nghĩ chỗ nào vậy, ta nói là bái ta làm thầy!
Yến Tuyết Ngân cũng kịp phản ứng, vừa rồi hai người nói xác thực có nghĩa khác, hai gò má không khỏi đỏ rực, hung hăng trừng Tổ An một cái.
Tổ An cũng phiền muộn, ai bảo hai ngươi nói không minh bạch như thế.
Hắn ho nhẹ: - Thực ra ta đã có sư phụ, dù sao cũng phải nghe ý kiến của nàng một chút.
Hắn không ngại bái sư, chủ yếu là hai nữ nhân này giống như cướp người, cự tuyệt ai cũng không thích hợp.
