Yến Tuyết Ngân cắn môi đến trắng bệch: - Có phải ngươi cố ý trêu đùa ta hay không?
Tổ An nghiêm mặt nói: - Ta có thể thề với trời, ta tuyệt đối không có ý này, bằng không...
Yến Tuyết Ngân vội vàng cắt đứt hắn: - Được rồi, đừng hơi một tí là phát Thiên Đạo thệ ngôn.
Không biết vì sao, nàng thật sợ ông trời hắn đánh chết.
- Vậy ngươi tin tưởng ta không?
Tổ An vui vẻ hỏi.
- Tin cũng tốt không tin cũng chẳng sao, dù sao cái mạng này của ta là ngươi cứu, ta sẽ không vô lý như thế.
Yến Tuyết Ngân dù sao cũng không phải người bình thường, hít sâu một hơi, bình phục tâm tình.
- Tiếp tục đi.
- Tốt, ngươi kiên nhẫn một chút.
Tổ An tập trung ý chí, tiếp tục bức độc trị thương cho nàng.
Loại cảm giác tê dại quen thuộc kia lại truyền đến, Yến Tuyết Ngân vội vàng nhắm mắt lại, mặc niệm Thái Thượng Vong Tình Quyết.
Trước kia những khẩu quyết này rất dễ dàng để cho nàng nhập định, không bị tai hoạ bên ngoài xâm lấn.
Nhưng hết lần này tới lần khác cảm giác kia không phải đến từ bên ngoài, mà là đến từ trong thân thể!
Nàng cảm thấy mình càng ngày càng nóng, thân thể càng ngày càng mềm, trong hoa tâm không ngừng chảy ra mật dịch, làm cho hành lang ngứa ngáy khó chịu.
Nàng chỉ muốn rên lên thành tiếng, nhưng vội vàng dùng đại nghị lực nhịn xuống.
Môi đỏ đã cắn chảy ra máu.
Thanh âm của Tổ An truyền đến: - Ngươi không nên cố nén, này sẽ không tốt cho thân thể, hơn nữa loại khí huyết sôi trào này để cho ta bức độc trị thương làm nhiều công ít.
Yến Tuyết Ngân hung hăng nguýt hắn một cái, mình làm sao có khả năng rên rỉ thành tiếng được?
Nếu để cho Vân Gian Nguyệt và Ngọc Yên La nghe được, cả đời này mình cũng đừng nghĩ ngẩng đầu lên, còn không bằng chết cho xong.
Tựa hồ Tổ An đoán được tâm tư của nàng, vội vàng nói: - Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ ở bên cạnh bày ra bức tường cách âm, thanh âm nơi này không truyền đi được.
Nếu như bình thường, tự nhiên không gạt được Vân Gian Nguyệt, nhưng bây giờ nàng trọng thương suy yếu, rất khó phát giác ra hắn bố trí.
Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Yến Tuyết Ngân hơi động Nếu Vân Gian Nguyệt không nghe được, thì không phải là không thể được...
Có điều nàng lập tức tỉnh ngộ lại, coi như các nàng Vân Gian Nguyệt không nghe được, nhưng nam nhân trước mắt này nghe được nha.
Cho nên sắc mặt nàng băng hàn, y nguyên cắn răng chịu khổ.
Tổ An cười khổ nói: - Ngươi không cần như thế, hiện tại ta là thầy thuốc, trong mắt thầy thuốc không có nam nữ, cho nên không cần cố kỵ những thứ này.
Yến Tuyết Ngân: - ...
Tuy cảm thấy đối phương nói có mấy phần đạo lý, nhưng vẫn quyết định nhẫn.
Thanh âm của Tổ An vang lên lần nữa: - Thực ra ngươi rên rỉ cũng không có ảnh hưởng gì, dù sao vừa rồi ta cũng nghe nhiều, nghe thêm cũng không có gì.
- Ngươi im miệng!
Yến Tuyết Ngân nguýt hắn một cái, luôn cảm thấy hắn đang cố ý tan rã tâm phòng ngự của mình.
Nhưng đối phương giống như ác ma thì thầm, những lời này quả thật có sức dụ hoặc to lớn.
Để cho ý chí vốn lung lay sắp đổ của nàng dao động.
Đúng lúc này, trong cơ thể, vô số cỗ nguyên khí ấm áp đồng thời trùng kích, thân thể nàng vốn đã cực kỳ mẫn cảm, chỗ nào còn chống cự được.
Bất ngờ không đề phòng, rốt cục tuân theo bản năng phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào.
Gương mặt vốn như băng tuyết, lúc này lại như bao phủ ráng chiều, vừa thẹn vừa giận nhìn nam nhân đối diện: - Ngươi cố ý!
Đến từ Yến Tuyết Ngân, điểm nộ khí +233 +233 +233...
Tổ An thản nhiên: - Chủ yếu là ngươi kiềm nén như vậy, ta trị thương hiệu suất thực quá thấp, chỉ có thể dẫn đạo ngươi đi ra bước đầu tiên, yên tâm, bức tường cách âm đã bố trí tốt.
Yến Tuyết Ngân không ngờ hắn sẽ trực tiếp thừa nhận, để cho nàng không có cách nào phát tác.
- Sao ngươi lại mặt dày như thế!
Nửa ngày sau, Yến Tuyết Ngân mới toát ra một câu, bất quá lúc này con ngươi thanh lãnh của nàng sớm đã hóa thành vũng nước mùa xuân, thanh âm mềm mại ngọt ngào, nghe không có một chút cảm giác uy hiếp.
Tổ An cười cười: - Ngàn sai vạn sai đều là ta sai, hết thảy đều là ta tạo thành, đừng có gánh nặng trong lòng, thuận theo tự nhiên.
Yến Tuyết Ngân sững sờ, đối phương nhận lấy tất cả tội lỗi, ngược lại làm nàng không có ý tứ. Nàng cũng không phải người không hiểu chuyện, biết đối phương là vì cứu nàng, dù cách làm vừa rồi gần như đùa giỡn, cũng chỉ muốn nàng triệt để buông lỏng, thuận tiện trị thương, mình làm sao có thể trách hắn.
Trong nội tâm nàng có thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng chỉ hóa thành ba chữ đơn giản: - Cám ơn ngươi.
Tổ An giật mình, lộ ra nụ cười giống như ánh sáng mặt trời: - Há miệng ra.
Yến Tuyết Ngân: - ? ? ?
Tổ An nói: - Độc tố của Tử Vong Nhuyễn Trùng quá kỳ lạ, hơn nữa dây dưa trong thân thể ngươi, muốn triệt để loại trừ không lưu hậu hoạn, nhất định phải thêm một loại thuốc.
Yến Tuyết Ngân đang muốn hỏi thuốc gì, đối phương đã cắt cổ tay, vết thương nhất thời máu me đầm đìa.
