Hắn đưa tay đến bên miệng nàng: - Máu ta có tác dụng tịnh hóa độc tố, uống nhiều một chút.
Bây giờ hắn đã bách độc bất xâm, tinh huyết cũng có công năng giải độc.
Thần sắc của Yến Tuyết Ngân phức tạp: - Ngươi không cần như vậy a...
Còn chưa nói xong đã bị Tổ An nâng cằm, tư thế này càng thuận tiện máu chảy vào trong miệng: - Nếu ngươi thật cảm kích ta, thì tự mình mút vào, để ta tiết kiệm một chút tinh lực.
Trái tim của Yến Tuyết Ngân cuồng loạn, nghĩ thầm ân tình của hắn mình lấy cái gì trả?
Bất quá một mùi thơm thuần túy gần như cảm giác của "đạo" tan ra ở trong miệng, đôi mắt sáng như sao của nàng nhất thời mở lớn.
Tư chất siêu cấp!
Khó trách hắn còn trẻ, đã tu luyện tới loại cảnh giới này, nguyên lai là tư chất siêu cấp chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết!
Thân là Đại Tông Sư, nàng tự nhiên rõ ràng loại thể chất này ý vị như thế nào, ở trước khi trưởng thành, đại biểu cho nguy hiểm như thế nào.
Đối phương lại nghĩa vô phản cố dùng máu cứu nàng, lấy kiến thức của hắn khẳng định biết như vậy sẽ bại lộ, nhưng hắn vẫn làm...
Mình lại xoắn xuýt nam nữ khác biệt, thật là lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử.
Trị thương tiếp tục, có lẽ vừa rồi bị mở ra nội tâm, tuy Yến Tuyết Ngân vẫn tận lực khống chế không rên, nhưng thời điểm nhịn không được vẫn sẽ rên rỉ thành tiếng.
Mới đầu còn tận lực hạ giọng, đến đằng sau thì không có tinh lực đi khống chế.
Rất nhanh nàng đổ mồ hôi đầm đìa, từng tiếng rên rỉ ngọt ngào lượn lờ không dứt.
Yến Tuyết Ngân căn bản không dám đi nhìn hắn, đến đằng sau thì dứt khoát cam chịu, thoải mái rên rỉ, thậm chí còn uốn éo thân thể.
Cũng không biết qua bao lâu, thân thể nàng triệt để mềm thành một bãi bùn nhão, nằm ở trong ngực đối phương.
Một hàng thanh lệ chảy xuống, từ khi đột phá Đại Tông Sư đến nay, dù gặp phải tình hình khó khăn như thế nào nàng cũng không khóc, thế nhưng lúc này lại nhịn không được.
Nàng cũng không biết tại sao mình lại khóc, nhưng ngăn không được nước mắt.
Lúc này âm thanh của Tổ An vang lên: - Độc trong cơ thể ngươi đã bị bức ra, kinh mạch tạng phủ hao tổn cũng được chữa trị, tiếp xuống ngươi hẳn có thể tự mình vận công trị thương, lại tĩnh dưỡng một đoạn thời gian, sẽ khôi phục như lúc ban đầu.
Yến Tuyết Ngân theo bản năng nội thị, phát hiện loại cảm giác sắp chết trước đó biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là sinh cơ bừng bừng.
Nguyên khí trong cơ thể tuần hoàn lưu chuyển, tuy cả người vẫn rất suy yếu, nhưng biết qua một đoạn thời gian nữa, mình có thể chậm rãi khôi phục: - Cảm ơn.
Chú ý tới ánh mắt đối phương thanh tịnh, không một tia tà niệm, Yến Tuyết Ngân biết đối phương cố ý làm như vậy để cho nàng bớt khó chịu.
Vừa rồi toàn thân nàng vô lực ngã vào trong ngực hắn, thân thể đối phương phản ứng tự nhiên không gạt được nàng, lúc ấy nó cực kỳ cứng rắn chỉa vào hạ thân của mình.
Dù như vậy, nhưng hắn vẫn nỗ lực tạo ra ánh mắt thanh tịnh, hẳn là rất vất vả.
Bất quá đối phương quan tâm như thế, nàng vẫn nhận phần nhân tình này, ăn ý không có đâm thủng.
Lúc này Tổ An chú ý tới nước mắt ở gò má nàng, tính tình thương hương tiếc ngọc để hắn theo bản năng duỗi tay lau giúp nàng.
Bất quá hắn thầm kêu hỏng bét, chỉ sợ nữ nhân này sẽ trở mặt, dù sao cử chỉ này quá thân mật rồi.
Nhưng Yến Tuyết Ngân chỉ kinh ngạc nhìn hắn, lần đầu tiên không có lên tiếng quở trách, ngược lại lộ ra vẻ thẹn thùng.
Đúng lúc này, Vân Gian Nguyệt và Ngọc Yên La đi tới.
Thấy thế, Yến Tuyết Ngân vội vàng quay mặt qua một bên, Tổ An cũng ăn ý thu tay, đồng thời triệt tiêu bức tường cách âm ở xung quanh.
- Thế nào, hiệu quả như thế nào?
Vân Gian Nguyệt hỏi.
- Vẫn được.
Yến Tuyết Ngân có chút mất tự nhiên đáp, đâu chỉ vẫn được, vừa rồi loại tình hình kia, nàng không muốn đến lần thứ hai.
- Cái gì gọi là vẫn được?
Vân Gian Nguyệt nhíu mày nhìn khuôn mặt hoa đào của nàng, nghĩ thầm sao Băng Thạch Nữ này cũng có bộ dạng kiều mị như thế? Chỉ bất quá nghĩ là trị thương nhiệt khí bốc hơi, không có nghĩ tới phương diện khác.
- A Tổ, hiệu quả đến cùng thế nào?
Tổ An đáp: - Đã ngăn độc tố khỏi kinh mạch và tạng phủ, nội thương cũng được trị liệu, lại đến mấy lần hẳn có thể trừ tận gốc.
- Còn muốn đến?
Yến Tuyết Ngân giật mình, sắc mặt đỏ như thấm ra máu.
- Ngươi nổi điên cái gì?
Vân Gian Nguyệt nghi ngờ nói.
- Người ta hao phí tinh lực chữa thương cho ngươi, ngươi còn không nguyện ý.
- Ta... chỉ là...
Yến Tuyết Ngân đỏ mặt, nguyên do trong đó lại không có cách nào giải thích với nàng.
Ngọc Yên La như có điều suy nghĩ, bởi vì nàng biết được Tổ An trị thương sẽ có phản ứng gì, chẳng lẽ nàng...
Bất quá vừa rồi hai người ở cách đó không xa, thanh âm đặc biệt gì cũng không nghe được nha.
Tổ An ho nhẹ: - Thực Yến quan chủ nghỉ ngơi dưỡng một đoạn thời gian trước, đến đằng sau khôi phục có thể tự mình vận công trị thương, không nhất định cần ta tới.
