.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2187: Chạy thoát




Hắn lặng lẽ mở mắt nhìn, phát hiện Vân Gian Nguyệt đã đè Yến Tuyết Ngân ở trên gối, đánh cái mông nàng một trận.

Yến Tuyết Ngân liều mạng giãy giụa, đáng tiếc thương thế của nàng quá nặng, bây giờ cực kỳ suy yếu, căn bản không có cách tránh thoát, bị đánh cho bờ mông lay động.

- Có đánh mông như thế sao?

Tổ An kinh hãi, bất quá ngã một lần khôn hơn một chút, lần này hắn không dám lẫn vào.

May mắn Ngọc Yên La nhìn không được, khuyên nhủ: - Hai ngươi đừng làm rộn, quấy rầy A Tổ trị thương.

Nghe nàng nói như vậy, lúc này Vân Gian Nguyệt mới dừng tay.

Yến Tuyết Ngân bưng cái mông, vẻ mặt xấu hổ và giận dữ gần chết.

Vân Gian Nguyệt lại hết sức đắc ý, một bộ có bản lĩnh ngươi cắn ta.

Yến Tuyết Ngân giận đến nghiến răng, lại không có cách nào.

Qua một hồi, Tổ An cảm giác thời gian không sai biệt lắm, lúc này mới giả bộ như điều tức xong mở mắt: - Ta đã khôi phục, tiếp tục lên đường đi.

Lúc này má ngọc của Yến Tuyết Ngân ửng đỏ, hiển nhiên vừa rồi bị Vân Gian Nguyệt đánh mông, cảm giác xấu hổ vẫn còn: - Tự ta đi đường được, ngươi nghỉ ngơi thật tốt.

Tổ An cười cười: - Không có việc gì, thân thể ta giống như con trâu, vừa rồi chỉ là đau sốc hông, hiện tại đã khôi phục.

Nói xong cũng không đợi nàng phản ứng, lại ngồi xổm ở trước người nàng, cõng nàng lên.

- A...

Tay đối phương chạm đến bắp đùi, Yến Tuyết Ngân nhịn không được kinh hô một tiếng.

- Làm sao vậy?

Tổ An sững sờ.

- Không có gì.

Yến Tuyết Ngân đỏ mặt, làm sao dám nói vừa rồi bị Vân Gian Nguyệt đánh bây giờ còn đau.

Sau đó đoàn người tiếp tục lên đường, mới đầu Yến Tuyết Ngân còn cố chống cùi chỏ để cho mình không dán vào đối phương, nhưng đến đằng sau nàng càng ngày càng không có khí lực, không thể không lặng lẽ lỏng tay ra, nhẹ nhàng dán lên lưng hắn.

Tổ An phát giác được động tác của nàng, nhịn không được cười cười, cũng không nói gì, tiếp tục cõng nàng.

Có điều rất nhanh Yến Tuyết Ngân lại buồn rầu, bởi vì nàng phát hiện loại tư thế này sẽ dẫn đến đụng chạm như gần như xa, qua mấy lần, nàng phát hiện thân thể xuất hiện dị dạng, không khỏi càng quẫn bách.

Rơi vào đường cùng, chỉ có thể ôm chặt cổ Tổ An, thân thể dán lên lưng hắn, như vậy mới tránh cho thỉnh thoảng ma sát.

Mới đầu cảm nhận được đối phương truyền đến hơi nóng, nàng còn ngượng ngùng, bất quá thấy đối phương không có động tác gì, nàng mới buông lỏng một hơi.

Lúc này thần sắc của Tổ An lại cổ quái, không nghĩ đến Yến Tuyết Ngân ngày thường tiên khí tung bay, nhưng tiền vốn lại lớn như thế, cảm giác áp bách trĩu nặng kia, thật khiến tinh thần của người ta dao động.

- Nàng là sư phụ của Sơ Nhan.

Hắn vội vàng cảnh cáo mình, lúc này mới tập trung ý chí.

Tâm tình của Yến Tuyết Ngân cũng chậm rãi bình tĩnh lại, cảm thấy lưng hắn thật rộng lớn ấm áp, cho nàng cảm giác an toàn không hiểu.

Dần dần cảm giác mệt mỏi đánh tới, trọng thương thể nhược, lại thêm vừa rồi trị thương phóng thích quá nhiều tinh lực, lúc này nàng bất tri bất giác rơi vào mộng tưởng, môi cười yếu ớt không còn băng lãnh giống như trước kia, ngược lại càng ôn nhu ngọt ngào.

Vân Gian Nguyệt âm thầm hừ một tiếng, nữ nhân này quả nhiên có chút bề ngoài, khó trách thiên hạ đều coi nàng như tiên nữ.

Cũng không biết qua bao lâu, Ngọc Yên La vui mừng nói: - Ta tìm được tiêu ký mà Tinh Nô lưu lại.

- Xem ra các nàng không có chuyện gì.

Tổ An cũng buông lỏng một hơi, hai người xuống đây vốn là vì tìm Tinh Nô cùng con dân Xà tộc, trước đó thấy nhiều Tử Vong Nhuyễn Trùng như vậy, tâm hai người đều chìm vào đáy cốc, bây giờ nhìn thấy tin tức của các nàng, cuối cùng cũng yên tâm lại.

- Ừm!

Thần sắc của Ngọc Yên La rất phấn chấn, toàn thân tràn ngập sức sống.

Sau đó đoàn người bước nhanh, lại đi một lúc, thông đạo xung quanh càng ngày càng rộng lớn.

- Sắp đến lối ra.

Thần sắc của Ngọc Yên La hưng phấn, đi đến một cửa đá, tìm được cơ quan, lấy ra ngọc bội ấn xuống, xoay tròn các loại cơ quan đến góc độ khác biệt.

Răng rắc… cửa đá từ từ mở ra.

Ngọc Yên La quay đầu bắt chuyện mọi người, đang muốn đi ra ngoài, bỗng nhiên đối diện bắn ra mấy mũi tên.

Ngọc Yên La còn chưa kịp phản ứng, Tổ An đã bước nhanh về phía trước, đánh rớt những mũi tên kia.

Lúc này bỗng nhiên nhảy ra mười mấy nhân ảnh vung vẩy binh khí giết tới, Tổ An đang muốn phản kích, cách đó không xa truyền đến thanh âm kinh hỉ: - Tất cả dừng tay, là phu nhân và Tổ công tử!

Lúc này một bóng người chạy tới, không phải Tinh Nô thì là ai!

Bên cạnh hiển nhiên là con dân Xà tộc từ Vân Trung quận cứu ra, có nam có nữ, nhìn không khác nhân loại quá nhiều, đương nhiên nhìn kỹ mà nói, sẽ phát hiện đồng tử của bọn họ đều dựng thẳng.

- Tinh Nô!

Ngọc Yên La thấy mọi người bình an, cũng triệt để yên lòng.

- Phu nhân!

Gặp lại Ngọc Yên La, đám người Tinh Nô vừa mừng vừa sợ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.