Tang Hoằng sầm mặt lại:
- Hứa đại nhân, phá án phải coi trọng chứng cứ, không thể thuận miệng vu oan, có phải những ngày này ngươi không bắt được Ngọc Yên La, nên muốn ném nồi lên người Tổ đại nhân không?
Hứa Vũ âm trầm nói:
- Có phải hay không, Tang đại nhân rõ ràng nhất, việc này ta sẽ tấu rõ ràng cho Hoàng Thượng, để Hoàng Thượng tài quyết, ngươi nói phái Tổ đại nhân đi chấp hành nhiệm vụ bí mật, cụ thể không tiện tiết lộ cho ta, đến thời điểm Hoàng Thượng hỏi, ngươi còn có thể qua loa tắc trách như thế nào.
- Cái này không nhọc Hứa đại nhân quan tâm.
Tang Hoằng thản nhiên nói.
- Ngược lại là Hứa đại nhân, nên nghĩ làm sao giải thích cho Hoàng Thượng, Ngọc phu nhân bị bắt lại thả chạy, bây giờ ngay cả quặng mỏ của Ngọc gia cũng triệt để sụp đổ, đối với Đại Chu triều ta, tổn thất quả thực là không thể đo lường.
Hô hấp của Hứa Vũ trì trệ, vốn vặn ngã Ngọc gia là một công lớn, kết quả Ngọc Yên La chạy, công lao này đã mất bảy tám phần.
Hiện tại ngay cả quặng mỏ Ngọc gia cũng đổ sụp, Hoàng Thượng muốn đối phó Ngọc gia, nhưng đồng thời cũng cần quặng mỏ nha.
Quặng mỏ Ngọc gia cơ hồ gánh vác gần ba phần tài nguyên tu hành của Đế quốc, cái lỗ thủng này làm sao lấp được.
Các quan viên khác cũng biết điểm ấy, cho nên trước kia bọn họ liên tục nịnh nọt Hứa Vũ. Nhưng hôm nay lần đầu tiên không có hát đệm, ngồi nhìn hắn và Tang Hoằng chó cắn chó.
Hứa Vũ thầm mắng những cỏ đầu tường này, cuối cùng hội nghị tan rã trong không vui, hắn đi tiếp tục lùng bắt Ngọc Yên La, đồng thời còn phải xử lý sự tình quặng mỏ Ngọc gia.
Tang Hoằng mặt ngoài như thu được thắng lợi, nhưng trong lòng thì lo lắng không thôi.
A Tổ, ngươi đi nơi nào rồi!
Lúc này Tổ An đang đại chiến với Kim Ô Thái Tử, nhìn vũ kiếm đầy trời của Kim Ô, vô ý thức nghĩ đến Gilgamesh Vương Chi Tài Bảo kiếp trước.
Không thể không nói hiệu quả thị giác rất to lớn.
Tựa như ở sân bóng rổ trường học kiếp trước, được các nữ đồng học vây xem, có vào hay không không quan trọng, mấu chốt là tư thế đẹp trai.
Vừa vặn Tổ An có kỹ năng Thanh Loan Kiếm Trận, nên lấy phương thức thử nghiệm phát xạ.
Không nghĩ tới thật thành công!
Từng thanh kiếm khí màu xanh va chạm với vũ kiếm của Kim Ô Thái Tử.
Trên bầu trời, vô số thanh mang và ánh vàng xen lẫn, phóng ra quang mang lóa mắt.
Rất nhiều cao thủ Xà tộc nghe tin chạy đến, từng cái nhìn mà hoa mắt, tu hành nhiều năm như vậy, ai thấy qua tràng diện hoa lệ thế kia.
Vô số vũ kiếm vỡ vụn, đồng dạng kiếm khí màu xanh cũng vỡ vụn không ít.
Kiếm khí tứ tán tuỳ tiện cắt đứt rất nhiều đại thụ, tảng đá cũng như đậu hũ bị chém bay.
Mặt đất lưu lại từng vết kiếm pha tạp.
Mọi người vây xem nhìn mà đổ mồ hôi lạnh, cách xa như vậy cũng có thể cảm nhận được sát ý khủng bố, như vậy thân ở trong cục phải tiếp nhận áp lực bao lớn?
Nếu bọn họ ở bên trong, chỉ sợ một giây cũng không chống đỡ nổi, sẽ bị kiếm khí xoắn thành mảnh vỡ.
Vội vàng kéo cự ly thật xa, sợ bị tai bay vạ gió.
Lúc này Tổ An và Kim Ô Thái Tử cũng không dễ chịu, song phương không cách nào hoàn toàn phá hủy kiếm khí của đối phương, trên thân mỗi người xuất hiện vết máu, cảm giác kiếm khí nhập thể nhói nhói để cho sắc mặt hai người nghiêm nghị.
Lúc này tròng mắt của Kim Ô Thái Tử sắp trừng ra ngoài, vì sao mỗi loại sát chiêu của mình, đối phương đều có phương pháp ứng đối như vậy?
Phải biết ngày bình thường hắn tùy tiện dùng một kỹ năng, rất nhanh liền chiếm ưu thế, sau đó giống như mèo vờn chuột đùa bỡn địch nhân.
Kết quả hôm nay lại có loại cảm giác thân phận sai chỗ.
Tổ An biết những kiếm khí này của Kim Ô Thái Tử đều là lấy lông vũ luyện chế thành, trừ khi nhổ sạch lông đối phương, nếu không kiếm khí của hắn sẽ liên tục không ngừng.
Thanh Loan Kiếm Trận của mình lại duy trì thời gian có hạn, tiếp tục đối oanh sẽ gây bất lợi cho mình.
Hắn bắt lấy trong nháy mắt mà Kim Ô Thái Tử thất thần, thân thể bọc lấy vô số kiếm khí màu xanh, trực tiếp tiến lên.
Theo khoảng cách rút ngắn, những kiếm khí màu vàng kia càng thêm khủng bố.
Gần như muốn toàn lực tiêu diệt kẻ xâm lấn.
Kiếm khí màu xanh quanh người Tổ An, lấy tốc độ mắt trần có thể thấy tan rã.
Thời điểm đạo kiếm khí màu xanh cuối cùng biến mất, hắn đã thành công đột phá mạng lưới phòng ngự của đối phương, nắm tay đánh vào trên cằm Kim Ô Thái Tử.
- Lại tới?
Kim Ô Thái Tử vừa sợ vừa giận, chiêu này đã lưu lại bóng ma trong lòng hắn rồi.
Hắn không muốn cùng đối phương sáp lá cà lần nữa, vội vàng bay ngược ra sau.
Nhưng Tổ An sao có thể để hắn toại nguyện, sau cùng thậm chí cưỡi ở trên người đối phương, nắm tay như mưa rơi xuống, Kim Ô Thái Tử bị đánh cho máu tươi, nước mắt, nước mũi bay tứ tung, thê thảm không gì sánh được.
Người phía dưới nhìn mà ê răng, vô ý thức che cằm, hoàn toàn có thể tưởng tượng đến thống khổ của Kim Ô Thái Tử.
