- Loại sự tình không có cách nào phát sinh này, lại nghĩ cũng không có ý nghĩa.
Sắc mặt của Yến Tuyết Ngân nghiêm túc.
- Hiện tại nên suy nghĩ Tổ An làm sao trốn qua một kiếp này đi.
Nghe nàng nói, trái tim của Ngọc Yên La thoáng cái nhấc lên.
Ngay cả Yến Tuyết Ngân cũng cảm thấy Tổ An nguy hiểm, vậy hắn khẳng định rất nguy hiểm.
Nghĩ tới đây, ánh mắt nàng dần dần đổi màu.
Yến Tuyết Ngân ngăn cản nói:
- Ngươi đừng nghĩ vận dụng Mỹ Đỗ Toa Chi Nhãn, bây giờ cách Kim Ô Thái Tử quá xa, đối phương có Thái Dương Lĩnh Vực, còn có hoàng kim chiến xa phòng ngự, nhãn thuật của ngươi rất khó làm bị thương hắn, chỉ sẽ thương tổn mình, chẳng lẽ còn muốn Tổ An lấy biện pháp kia cứu ngươi một lần sao.
- Vậy làm sao bây giờ?
Ngọc Yên La đỏ mặt, không biết có phải mình ảo giác hay không, vừa rồi đối phương nói, sao cảm giác có mùi ghen tuông thế nhỉ?
Vân Gian Nguyệt phê bình nói:
- Không cần quá tuyệt vọng, Kim Ô Thái Tử chỉ có thể kéo Xạ Nhật Cung một nửa, không cách nào hoàn toàn phát huy ra uy lực, hơn nữa lúc này hắn cũng bị thương không nhẹ, tay không ngừng run rẩy, hiển nhiên lấy tu vi trước mắt không cách nào phát ra mũi tên thứ hai, chỉ cần Tổ An tránh được mũi tên thứ nhất, thì không có vấn đề.
Lấy kiến thức Đại Tông Sư của nàng, tự nhiên phân tích rất rõ ràng.
- Vậy A Tổ có xác suất bao lớn tránh đi mũi tên thứ nhất?
Ngọc Yên La vội vàng hỏi.
Vân Gian Nguyệt trầm mặc, nửa ngày sau mới cho ra đáp án:
- Nhiều nhất năm thành.
- Cái gì!
Ngọc Yên La hoa dung thất sắc, tối đa mới năm thành, đây chẳng phải nói Tổ An rất có thể...
Vân Gian Nguyệt cũng có chút bực bội:
- Đừng ngạc nhiên, cường giả chân chính đều ở trong máu và lửa trưởng thành, ở trong sinh tử thuế biến, năm thành đã không tính thấp.
Hiện tại nàng cũng không có biện pháp khác, nếu xuất thủ can thiệp, không nói trạng thái bây giờ còn lại mấy phần công lực, nhưng nàng xuất thủ tất nhiên sẽ đưa tới Đại Tông Sư trong bóng tối kia xuất thủ, như thế Tổ An càng không có sinh cơ.
Nàng nói lời này phảng phất như nói với Ngọc Yên La, cũng giống như đang an ủi mình, người trong Thánh Giáo đều từng bước giết ra như vậy, mình sớm đã nhìn lắm thành quen, vì sao tâm tình không bình tĩnh như thế?
Yến Tuyết Ngân mở miệng:
- Ta tin tưởng hắn có thể đón lấy một tiễn này.
- Ngươi thông qua cái gì làm ra phán đoán như vậy?
Vân Gian Nguyệt giật mình, chỉ nghĩ mình còn có cái gì chưa nhìn ra, vội vàng truy vấn, hi vọng nhiều một chút hi vọng.
- Trực giác!
Yến Tuyết Ngân không chuyển mắt nhìn chằm chằm Tổ An, có thể ở dưới nàng toàn lực truy sát giữ được tính mạng, cửa ải khó trước mắt nhất định sẽ không thành vấn đề, nhất định!
- Bạch Ngọc Kinh các ngươi đều là thần côn!
Vân Gian Nguyệt oán hận xì một cái, bất quá lúc này không có tâm tình đi trừng phạt nàng, chỉ nhìn chằm chằm chiến cục trên bầu trời.
Kim Ô Thái Tử không có lập tức bắn tên, mà khóa chặt Tổ An, mở miệng nói:
- Cho ngươi cơ hội cuối cùng, hiện tại quỳ xuống khấu đầu nhận lầm, bản Thái Tử có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng!
Trận chiến hôm nay mình quá chật vật, coi như bằng vào Xạ Nhật Cung chiến thắng, truyền đi cũng không chút hào quang.
Ngược lại nếu đối phương dập đầu nhận lầm, mặt mũi của mình sẽ tìm trở về, còn được danh tiếng khoan hồng độ lượng.
Còn nhân loại đắc tội hắn kia, về sau có cơ hội lại từ từ bào chế, không cần nóng lòng nhất thời.
Tổ An cười ha ha nói:
- Mới đánh mấy cái đã động kinh sao, ngươi dập đầu nhận lỗi với ta, ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Chuyện cho tới bây giờ, mặc kệ bên nào cũng khó có khả năng lùi bước, một khi lùi bước, đạo tâm sẽ hao tổn, đời này không cách nào tiến lên nửa phần, thậm chí ngay cả bảo trì chiến lực bây giờ cũng không làm được.
Ánh mắt của Kim Ô Thái Tử lạnh lẽo, lạnh giọng nói:
- Tự tìm cái chết!
Đến từ Kim Ô Thái Tử, điểm nộ khí +444 +444 +444...
Lúc này hắn không có chút do dự gì nữa, trực tiếp buông ra, một tia ô quang nhanh hơn cả chớp giật, mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa.
Mũi tên này như đột phá khái niệm thời gian và không gian, rõ ràng vừa bắn ra, nhưng một giây sau đã xuất hiện ở trước người Tổ An.
Tuy Tổ An đã sớm chuẩn bị, nhưng tóc gáy toàn thân vẫn dựng đứng.
Hắn sớm đã chuẩn bị tốt triệu hồi ra Đại Phong, thuấn di đến hơn 100 trượng.
Nhưng mũi tên kia cũng tương tự xuất hiện ở sau lưng hắn, phảng phất như cái bóng, căn bản không cách nào thoát được.
Tổ An thi triển Quỳ Hoa Huyễn Ảnh, phân tán ra mấy cái bóng né tránh.
Nhưng Xạ Nhật Tiễn vẫn đi theo phía sau chân thân.
Trên chiến xa, Kim Ô Thái Tử nhìn Tổ An chật vật, trên mặt lộ ra ý cười tàn nhẫn.
Chỉ là con kiến hôi nhân loại, cũng dám so với bản Thái Tử, một khi ta thi triển bản lĩnh thật sự, ngươi chỉ có con đường vội vàng thoát thân.
