- Sao không được!
Vân Gian Nguyệt lập tức ngồi thẳng người.
- Ngươi là hoa tâm đại củ cải, nhìn liền biết về sau sẽ có rất nhiều nữ nhân, trước tiên cần phải định ra danh phận, đặc biệt là Băng Thạch Nữ, một mực nắm lấy quan hệ ngày xưa của ngươi và đồ đệ nàng, thật tức chết ta, các ngươi rõ ràng đã ly hôn, còn có quan hệ gì với đồ đệ của nàng.
- Ta và Băng Thạch Nữ kia đấu cả đời, nàng không thắng được ta, đồ đệ nàng cũng chỉ có thể làm tiểu thiếp cho đồ đệ của ta!
Sau tấm bình phong, Yến Tuyết Ngân nghe mà toàn thân phát run, nữ nhân này quả nhiên ác độc!
Đang nhịn không được muốn xông ra đối chất, bỗng nhiên bên ngoài vang lên một thanh âm ôn nhu dễ nghe:
- A Tổ...
Là Ngọc Yên La!
Chúng nữ trong phòng khẽ giật mình.
Yến Tuyết Ngân lập tức thu hồi bước chân.
Tiểu Bạch và Tiểu Thanh cũng vội vàng co lại không dám nhúc nhích.
Vân Gian Nguyệt vội vàng đứng dậy, vốn nàng không quan trọng, nhưng đêm hôm khuya khoắt, Tổ An không mặc y phục, hai người cùng ngồi ở trên giường nói chuyện phiếm, chỉ sợ người khác sẽ không tin.
Nàng ở phương diện khác kinh nghiệm phong phú, nhưng phương diện này lại không am hiểu, vừa nghĩ tới bị nữ nhân khác tranh giành tình nhân, nàng đã cảm thấy đau đầu.
Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện!
Rất nhanh nàng liền có quyết định:
- Đừng nói với nàng ta ở chỗ này!
Nói xong vội vàng chạy tới kéo tủ quần áo ra.
Tiểu Bạch và Tiểu Thanh nháy to mắt, vô tội nhìn nàng.
Vân Gian Nguyệt:
- ...
Nàng làm sao nghĩ ra trong phòng còn có người khác.
Nếu không phải những năm này nhìn quen các loại cảnh tượng hoành tráng, hiện tại bất ngờ không đề phòng chỉ sợ đã la lên thất thanh.
Nàng quay đầu trừng Tổ An một cái, sau đó vội vàng đóng cửa tủ lại.
Không biết vừa rồi tiểu tử kia và hai tiểu cô nương ở trong phòng làm gì, bằng không các nàng cần giấu ở trong tủ treo quần áo sao?
Đúng, thời điểm vừa vào cửa Tổ An không mặc y phục...
Hỗn trướng!
Đến từ Vân Gian Nguyệt, điểm nộ khí +555 +555 +555...
Nàng không hiểu tại sao mình lại tức giận như vậy, bất quá bây giờ không có thời gian hưng sư vấn tội, vội vàng tìm địa phương ẩn núp.
Trong phòng trừ tủ quần áo, chỉ còn lại cái bình phong rộng lớn kia.
Nàng lắc mình trốn vào.
- A...
Lần này nàng nhịn không được nữa kinh hô, may mắn phản ứng nhanh, vội vàng che miệng.
Yến Tuyết Ngân mặt không thay đổi nhìn nàng, hai nữ bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí cực kỳ xấu hổ.
- Tại sao ngươi lại ở chỗ này?
- Ngươi có thể tới, vì sao ta không thể tới?
Hai người đấu nhiều năm như vậy, thậm chí không cần nói, chỉ cần một ánh mắt là có thể giao lưu.
Ánh mắt giao hội, trong không khí phảng phất như có tia lửa đang nhấp nháy.
Hỗn đản Tổ An này!
Bỗng nhiên thần sắc của Vân Gian Nguyệt cổ quái, thời điểm đến Tổ An không mặc y phục, hơn nữa tựa hồ có người giúp hắn thoa thuốc.
- Chẳng lẽ là...
- Không phải, ta không có, đừng nói mò!
Yến Tuyết Ngân đỏ mặt, ánh mắt lập tức phủ định.
Rất nhanh hai nữ không hẹn mà cùng nhận định kẻ cầm đầu Ô Long lần này.
- Xú tiểu tử, làm hại nhiều người nghe được bổn tọa và ngươi nói chuyện riêng như vậy.
Đến từ Vân Gian Nguyệt, điểm nộ khí +333 +333 +333...
- Xú tiểu tử, làm hại ta quẫn bách như vậy, kém chút rơi vào trong tay yêu nữ này.
Đến từ Yến Tuyết Ngân, điểm nộ khí +333 +333 +333...
Nhìn hệ thống không ngừng thu điểm nộ khí, Tổ An tê cả da đầu, tình hình này làm sao khắc phục hậu quả đây.
Đúng lúc này, Ngọc Yên La đã đẩy cửa đi vào, váy dài vàng nhạt, ở dưới ánh trăng nhấp nhô, cả người tựa hồ tản ra quang mang lóng lánh, như Nguyệt Quang Nữ Thần giáng trần.
Tiểu Bạch và Tiểu Thanh ở trong tủ treo quần áo nhìn lén nhất thời có chút tự ti mặc cảm, các nàng đã là mỹ nhân hiếm thấy trong tộc, nhưng so sánh với tộc trưởng lại kém một chút, chủ yếu là hai thiếu nữ quá ngây ngô, so với Ngọc Yên La thành thục, trời sinh đã ăn thiệt thòi.
Đừng nói bọn họ, ngay cả Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt cũng dừng lại giương cung bạt kiếm, thông qua khe hở đánh giá Ngọc Yên La.
Từng cái tâm tình phức tạp, khó trách nữ nhân này diễm danh khắp thiên hạ, để nhiều nam nhân nhớ thương như vậy, đúng là khuynh quốc khuynh thành.
Tuy hai nữ tự xưng dung mạo không kém, nhưng các nàng rõ ràng mình không có lực tương tác như Ngọc Yên La, hơn nữa đối phương trong lúc phất tay cũng rất tự nhiên toát ra vẻ ôn nhu, đó là đồ vật làm nam nhân si mê nhất.
- A, cửa không khóa.
Ngọc Yên La hơi kinh ngạc, nàng vốn loáng thoáng nghe được tiếng kinh hô, bất quá thấy Tổ An ở trần, lực chú ý thoáng cái bị dời đi, khuôn mặt không khỏi ửng đỏ.
- Ngươi ngủ sao, sao không mặc y phục.
Tổ An hơi hoảng hốt, tựa hồ lời này lặp lại rất nhiều lần a?
Hắn phản ứng theo bản năng:
- Há, vừa rồi đang thoa thuốc.
- Ta không phải bảo Tinh Nô ở đây phục thị ngươi sao, sao lại để ngươi một người bôi thuốc.
Ngọc Yên La đau lòng nói.
