Thấy hắn xấu hổ, Ngọc Yên La chỉ nghĩ hắn ngại, nên không nói chuyện, trực tiếp động thủ giúp hắn.
- Ai...
Tổ An không kịp ngăn cản, trong lúc nhất thời cũng rất xấu hổ.
Trong tủ treo quần áo, Tiểu Bạch và Tiểu Thanh trừng to mắt, tộc trưởng giống như nữ thần, vậy mà cũng có một mặt háo sắc như thế?
Mị lực của Tổ đại ca đến cùng lớn bao nhiêu a.
Sau tấm bình phong, Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt không tự giác dời ánh mắt, âm thầm xì một cái, nghĩ thầm nữ tử Yêu tộc đúng là nữ tử Yêu tộc, thật không biết xấu hổ.
Mặc dù không có nhìn trực tiếp, nhưng thần thức của Đại Tông Sư cường đại cỡ nào, một màn ở ban ngày rất nhanh hiện lên trong đầu, rõ ràng rành mạch, sắc mặt hai nữ đỏ bừng.
Lúc này Ngọc Yên La lại không có nghĩ nhiều như vậy, mà nhìn vết thương trên đùi hắn, nước mắt chảy ròng:
- Ngươi bị thương nặng như vậy, lại luôn không nói.
Hàng ngàn hàng vạn kiếm khí của Kim Ô Thái Tử đâu dễ chặn như vậy, hiện tại trên chân tràn ngập vết kiếm.
Cũng may thân thể hắn cường hãn, mới không có bị kiếm khí xoắn thành thịt nát.
Ngọc Yên La đau lòng, tỉ mỉ bôi dược cao cho hắn.
Tổ An vuốt mái tóc mềm mại của nàng, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp:
- Yên tâm, chỉ là nhìn khoa trương mà thôi, nhưng chỉ là vết thương ngoài da.
- Đến lúc nào rồi còn cậy mạnh.
Ngọc Yên La có chút oán trách.
- Đều là vì ra mặt cho hai nữ nhân kia, các nàng là ai, cần ngươi ra mặt sao, nếu ngươi thật xảy ra chuyện gì, ta làm sao bây giờ.
Sau tấm bình phong, Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt hận đến ngứa răng, nghĩ thầm Mỹ Đỗ Toa giỏi lắm, ở sau lưng nói xấu chúng ta, há là hành vi quân tử!
Tổ An giải thích:
- Ngươi cũng biết bọn họ có thương tích trong người, nếu ta không ra mặt, chỉ sợ các nàng sẽ nguy hiểm.
Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt nghe mà trong lòng ấm áp, gia hỏa này ngày thường không đứng đắn, nhưng thật đến thời khắc mấu chốt vẫn rất đáng tin.
Cùng lúc đó hai nữ đều có một cảm giác khác thường, bình thường các nàng quá mức cường đại, cường đại đến quên được người bảo hộ là cảm giác như thế nào.
Bây giờ Tổ An liều chết bảo hộ các nàng, làm cho tâm tình của các nàng thoáng cái phức tạp.
Một bên khác, Ngọc Yên La đang an tĩnh thoa thuốc cho Tổ An, bỗng nhiên má ngọc đỏ ửng:
- Đã bị thương thành như vậy, ngươi còn không thành thật.
Tổ An cũng rất phiền muộn, đối phương ở khoảng cách gần thổ khí như lan, hắn làm sao khống chế được.
Tiếp xuống Ngọc Yên La lau chùi tốc độ rõ ràng tăng hơn mấy phần, rất nhanh đã xử lý tốt vết thương trên đùi hắn.
Ngay sau đó Ngọc Yên La đỏ mặt đứng dậy:
- Ngươi nghỉ ngơi thật tốt, ta không quấy rầy ngươi.
Tổ An có chút không nỡ, bản năng kéo tay nàng.
Ngọc Yên La đứng không vững ngã ngồi ở trên giường, gương mặt càng đỏ:
- Đừng như vậy, trên người ngươi còn bị thương.
Tổ An tiến đến bên tai nàng nhẹ nhàng nói:
- Ngươi cũng không phải không biết ta dựa vào cái gì trị thương, bộ công pháp kia không chỉ trị người, còn có thể trị ta.
Trong lòng Ngọc Yên La rung động, hai người vừa xác định quan hệ, đối với nàng mà nói chính là thời điểm tân hôn, trước đó ở hầm mỏ bởi vì đám người Yến Tuyết Ngân thúc giục, dẫn đến kết thúc qua loa, bây giờ đến địa bàn của mình, rốt cục có thể buông ra thể xác và tinh thần.
- A Tổ...
Đôi mắt nàng cũng ngập nước, bây giờ thầm kín không có người ngoài, nàng liền chủ động dâng lên môi thơm.
Cảm giác được khí tức thơm ngọt kia, Tổ An cảm thấy cả người mê say.
Trên đời bao nhiêu nam nhân nằm mơ cũng không dám nghĩ, hiện tại hắn lại thực hiện.
Trong tủ treo quần áo, hô hấp của Tiểu Bạch và Tiểu Thanh nhất thời dồn dập, hai nữ cũng không cảm thấy có gì không ổn.
Bởi vì ở trong lòng các nàng, sớm đã nhận định Tổ An là nam nhân của tộc trưởng, bây giờ có thể thấy tộc trưởng và hắn thân mật, ngược lại có chút hưng phấn.
Bất quá Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt thì không nghĩ như vậy.
Tiểu tử thúi này muốn làm gì?
Biết các nàng còn ở nơi này, lại còn làm loại chuyện kia, quả thực là buồn cười!
Đến từ Yến Tuyết Ngân, điểm nộ khí +444 +444 +444...
Đến từ Vân Gian Nguyệt, điểm nộ khí +444 +444 +444...
Nhìn hệ thống thu điểm nộ khí liên tiếp, Tổ An giật mình tỉnh lại.
Xong, mình lại quên trong phòng còn có mấy người!
Hắn vội vàng đẩy Ngọc Yên La ra, ai biết thân thể đối phương mềm như bông, chăm chú dính lên người hắn.
- Chờ một chút...
Tổ An không nghĩ đến cũng có ngày mình sẽ hô lên lời này.
- Làm sao vậy?
Ngọc Yên La ôm cổ hắn, cặp mắt đào hoa đầy nhu tình mật ý.
- y...
Tổ An nhất thời nghẹn lời, không biết nên giải thích như thế nào.
Ngọc Yên La cười ngọt, lại chủ động hôn lên.
Trước kia Tổ An đọc tiểu thuyết, nghe nói trong lồng ngực giống như xà nữ còn như lọt vào trong sương mù, hiện tại hắn minh bạch xà nữ là một loại thể nghiệm như thế nào.
