Thật đúng là mềm mại như muốn tan chảy, không có nam nhân nào cự tuyệt được.
- Chờ ... Chờ chút.
Tổ An rất cố sức mới đẩy được đối phương ra.
Đang nghĩ nên giải thích như thế nào, khuôn mặt của Ngọc Yên La đã trắng bệch.
Con ngươi vốn còn ẩn ý đưa tình, lúc này lại đầy nước mắt.
Tổ An nhất thời hoảng:
- Ngươi làm sao vậy?
Ngọc Yên La không nói lời nào, cầm y phục lên che khuất da thịt trắng nõn, lặng lẽ đi ra ngoài.
Tổ An thật hoảng, vội vàng ôm lấy nàng:
- Yên La, ngươi đến cùng làm sao vậy?
Ngọc Yên La rốt cục nhịn không được khóc lên:
- Ta cho tới bây giờ chưa từng như vậy với ai, lần thứ nhất lại bị ngươi ghét bỏ.
Lần thứ nhất đẩy nàng ra còn không có gì, nhưng liên tục hai lần, trên đời thật có nam nhân làm được như vậy sao?
Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có một nguyên nhân, đối phương không thích nàng.
Bỗng nhiên nàng nghĩ đến trước kia Tinh Nô mua rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình đều nói, nam nhân đều là kẻ phụ bạc, trước khi được ngươi sẽ nhu tình mật ý, nhưng sau khi chiếm được, sẽ vứt bỏ như giày rách.
Vốn nàng khịt mũi coi thường, nhưng bây giờ nàng lại thật tin.
Nàng vốn không phải người lo được lo mất như thế, nhưng hiện tại là quá mức để ý.
Tuy không nguyện ý tin tưởng Tổ An là loại người này, nhưng nàng vẫn thương tâm gần chết.
Nhìn nàng nước mắt như mưa, Tổ An biết mình thật làm nàng tổn thương.
Vội vàng hôn nước mắt trên mặt nàng:
- Ngươi hiểu lầm, chỉ là nguyên nhân bên trong không tiện giải thích với ngươi... được rồi, đợi lát nữa nói không chừng ngươi sẽ tự mình biết.
Hiện tại hắn không quản được nhiều như vậy, dỗ Ngọc Yên La mới là đại sự. Không ngừng hôn gương mặt hoàn mỹ không một tì vết kia.
Mới đầu Ngọc Yên La còn thương tâm kháng cự, chỉ là tuy nàng thành thục, nhưng kinh nghiệm phương diện này cơ hồ là không, làm sao chịu đựng được thủ đoạn của Tổ An?
Rất nhanh thân thể vốn cứng ngắc của nàng mềm xuống, ánh mắt cũng dần dần khôi phục thần thái.
Cảm giác được trên người mát lạnh, quần áo bất tri bất giác rơi xuống, thân thể hoàn mỹ hiển lộ không bỏ xót, bỗng nhiên trong lòng Ngọc Yên La có chút chua xót, sao hắn thuần thục như thế...
Có điều rất nhanh nàng không còn tinh lực nghĩ những thứ này, mà ngượng ngùng kéo rèm, không biết vì sao, nàng luôn có một loại cảm giác bị người ta nhòm ngó.
Lại nói Tiểu Bạch và Tiểu Thanh vốn ở trong tủ treo quần áo nghe lén hai người nói chuyện, còn có một loại mừng rỡ dị dạng.
Dù sao bên trong một cái là tộc trưởng, một cái khác là Tổ đại ca, rất muốn biết hai người bí mật sẽ nói những lời gì.
Bất quá tình thế phát triển rất nhanh vượt qua hai người tưởng tượng, Tiểu Bạch bị dọa đến vội vàng thu về, khuôn mặt đỏ bừng, cả cái đầu tựa hồ muốn bốc khói.
Nàng dù sao cũng là tiểu cô nương ngây ngô, bên ngoài phát sinh hết thảy đối với nàng mà nói lực trùng kích quá lớn.
Cái này có thể nhìn ra tính cách hai nữ hoàn toàn khác biệt, tuy khuôn mặt Tiểu Thanh đỏ bừng, hô hấp dồn dập, nhưng nàng vẫn nhìn, sợ bỏ lỡ nội dung cốt truyện.
Chỉ là nhìn qua khe cửa nàng còn chưa đủ nghiền, nhịn không được lặng lẽ đẩy cửa tủ ra một chút.
Nhìn nàng vểnh mông vừa nhìn vừa lắc lắc, Tiểu Bạch chỉ cảm thấy tâm phiền ý loạn, rất muốn vỗ lên, nhưng lại sợ kinh động hai người bên ngoài.
So sánh hai thiếu nữ ngượng ngùng hiếu kỳ, sau tấm bình phong, Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt lại cực kỳ tức giận.
Tổ An biết rất rõ ràng các nàng ở chỗ này, còn thân mật với Ngọc Yên La, là cố ý làm cho các nàng xem sao?
Không biết vì sao, nhìn hai người thân mật, hai nữ giận đến ngứa răng.
Đến từ Yến Tuyết Ngân, điểm nộ khí +444 +444 +444...
Đến từ Vân Gian Nguyệt, điểm nộ khí +444 +444 +444...
Yến Tuyết Ngân trừng Vân Gian Nguyệt, ánh mắt tỏ ý nói:
- Ngươi đi ngăn cản bọn họ!
Vân Gian Nguyệt bất mãn:
- Tại sao lại là ta?
- Ta có thương tích trong người, không tiện.
Yến Tuyết Ngân lẽ thẳng khí hùng.
Vân Gian Nguyệt không nghĩ tới nữ nhân này cũng có một mặt vô lại như vậy, bất quá biết hiện tại nàng xác thực không giúp được gì.
Đương nhiên để cho nàng ra mặt ngăn cản là không thể nào, nàng còn gánh không nổi mặt mũi.
Bỗng nhiên ánh mắt liếc qua tủ quần áo, không khỏi nảy ra ý hay.
Tiện tay phất một cái, một cỗ nhu lực truyền đến trên tủ quần áo.
Tiểu Thanh đang chổng mông nhìn hăng say, đột nhiên cảm thấy trọng tâm bất ổn, nàng vội vàng ổn định thân hình.
Đáng tiếc tựa hồ ngăn tủ bị một cỗ cự lực trùng kích, căn bản không yên được.
Oanh… tủ quần áo ngã trên mặt đất, tứ phân ngũ liệt.
Tổ An và Ngọc Yên La giật mình, vô ý thức nhìn sang.
- Khụ khụ khụ...
Bởi vì tủ quần áo vỡ vụn không cách nào giấu thân hình, bụi mù để hai thiếu nữ ho khan, chật vật đứng lên.
Tiểu Bạch lúng túng nhìn Ngọc Yên La:
- Tộc... Tộc trưởng tốt, thật xảo nha.
Tiểu Bạch oán trách gần chết, đều do Tiểu Thanh dò người ra ngoài, để tủ quần áo mất thăng bằng.
