.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2234: Ăn dưa ăn vào trên đầu mình




- Lúc này hơn nửa đêm, xác thực nói không rõ ràng, ngươi cũng biết thân phận nàng đặc thù, khả năng nghĩ đến nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, chỉ không nghĩ tới cuối cùng vẫn bại lộ.

Tổ An giải thích.

- Đúng rồi, ngươi có Ảnh âm Kính không?

Ngọc Yên La nhíu mày:

- Ngươi muốn cái này làm gì?

Tổ An đáp:

- Ngươi cũng biết ta vì cứu ngươi, vội vàng rời Vân Trung quận, cũng không nghĩ tới đằng sau bị vây ở dưới mỏ quặng, hiện tại thậm chí đến Yêu tộc, ta dù sao cũng phải thông báo cho sứ đoàn một chút, bằng không nói không chừng lần sau ta trở về sẽ biến thành tội phạm truy nã.

Ngọc Yên La nghĩ hắn là bởi vì mình mới rơi vào tình trạng như thế, trong lòng không khỏi mềm nhũn, từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm gương đưa cho hắn:

- Ảnh âm Kính thì có, bất quá muốn kích hoạt thời gian dài mà nói, Nguyên thạch khả năng không đủ, ngày mai ta đi trong tộc lấy cho ngươi một phần.

Sau tấm bình phong, Vân Gian Nguyệt nghĩ thầm Ngọc Yên La không hổ là thủ phủ, tài đại khí thô nha.

Năng lực ăn bám của gia hỏa này thật khiến người ta bội phục.

Tổ An nói:

- Không cần, ta dùng không bao nhiêu thời gian, hơn nữa ta cũng có chút Nguyên thạch, hẳn đầy đủ. Bây giờ ngươi vừa về Xà tộc, giữ lấy những cái kia dùng để lôi kéo nhân tâm càng tốt hơn.

Nghe hắn cân nhắc vì mình, sắc mặt của Ngọc Yên La càng hòa hoãn, bất quá trên miệng vẫn không nhịn được nói:

- Xém chút trúng kế của ngươi, đừng nói sang chuyện khác, nói Yến Tuyết Ngân và ngươi ở trong phòng đến tột cùng làm những chuyện gì đi?

Tổ An nhức cả trứng, sao nàng cứ cắn chuyện này không thả vậy.

Bất quá Yến Tuyết Ngân cũng không phải Tiểu Thanh, hai người vốn không làm cái gì, hắn không thẹn với lương tâm:

- Không có gì, giúp ta thoa thuốc một chút mà thôi.

- Nàng bôi thuốc giúp ngươi?

Ngọc Yên La trừng to mắt, trong đầu hiện ra bộ dáng thanh lãnh cao ngạo của Yến Tuyết Ngân.

Nữ nhân như vậy sẽ bôi thuốc cho nam nhân?

Còn cởi y phục?

Sau tấm bình phong, Vân Gian Nguyệt tràn đầy đồng cảm gật đầu, mới đầu nàng thấy Yến Tuyết Ngân trốn ở chỗ này, đã đoán được bảy tám phần, lúc đó nàng cũng chấn kinh.

Hừ, Băng Thạch Nữ, nhân vật thiết lập của ngươi hủy, nhìn xem về sau ngươi còn giả vờ giả vịt như thế nào.

- Có vấn đề gì sao?

Tổ An nghi hoặc.

- Có vấn đề, đương nhiên là có vấn đề.

Ngọc Yên La mặt không biểu tình.

- Ta đến không phải lúc.

Tổ An chỉ nghĩ nàng tức giận, vội vàng nói:

- Không không không, ngươi tới đúng lúc.

- Đúng lúc gì, quấy rầy chuyện tốt của các ngươi nha.

Ngọc Yên La nện tay dậm chân.

Tổ An nhịn không được nuốt nước miếng:

- Yên La, ngươi đừng dọa ta, ngươi muốn đánh không có vấn đề gì, đừng như vậy.

- Ta không có nói đùa với ngươi.

Tựa hồ Ngọc Yên La có chút kỳ quái vì sao hắn lại có phản ứng này.

- Nếu ta tới chậm, hơn nửa đêm, cô nam quả nữ, các ngươi nói không chừng sẽ càng tiến một bước.

Tổ An:

- ? ? ?

Sau tấm bình phong, Vân Gian Nguyệt liếc mắt nhìn, nghĩ thầm nữ nhân này không phải có bệnh chứ?

Nhìn Tổ An ngây người, Ngọc Yên La vội vàng nói:

- Nữ nhân khác thì thôi, nhưng Yến Tuyết Ngân ta là giơ hai tay tán thành, ngươi suy nghĩ một chút, nàng là Đại Tông Sư, chưởng môn của Bạch Ngọc Kinh, nếu nàng thành nữ nhân của ngươi, dưới gầm trời này, ngươi còn không phải đi ngang?

Đương nhiên còn có mấy câu không nói, trước đó vài ngày bị Yến Tuyết Ngân truy sát, nàng còn ghi ở trong lòng nha.

Mọi người hóa thù thành bạn, thù này không tiện báo, nhưng một khi bị Tổ An cầm xuống, như vậy ai nhập môn trước làm lớn, về sau đối phương phải cung cung kính kính gọi ta tỷ tỷ, nghĩ đến tràng cảnh kia, nàng không khỏi mặt mày hớn hở.

Sau tấm bình phong, hai mắt của Vân Gian Nguyệt tỏa sáng, chủ ý này không tệ, nếu Yến Tuyết Ngân bị Tổ An cầm xuống, mình là trưởng bối của Tổ An, nàng có phải bưng trà đưa nước cho ta không?

Mấu chốt là sư đồ các nàng chung chồng, mình chạy lên giang hồ tuyên truyền một chút, nhìn nàng còn làm sao đắc ý.

Những năm này tất cả mọi người coi nàng là tiên tử cúng bái, Bạch Ngọc Kinh cũng thành công lừa gạt người trong thiên hạ, nếu hình tượng của nàng sập, chẳng phải Thánh Giáo chúng ta có thể thuận thế bay lên, triệt để giẫm Bạch Ngọc Kinh ở dưới chân?

Nghĩ đến chỗ hưng phấn, nàng xém chút cười ra tiếng.

- Ách, cái này chỉ sợ không thỏa đáng.

Tổ An đổ mồ hôi như mưa, không nghĩ đến Ngọc Yên La lại đánh cái chủ ý này.

- Có gì không ổn.

Ngọc Yên La hừ một tiếng.

- Ta thấy chỉ Yến Tuyết Ngân còn chưa đủ, tựa hồ Vân Gian Nguyệt cũng rất có hảo cảm với ngươi, bây giờ hai nàng đều trọng thương suy yếu, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm một thuở nha, ngươi nắm lấy thật chắc, cưới hết hai nàng, người đứng đầu Hắc Bạch lưỡng đạo đều thành nữ nhân của ngươi, vậy sau này thật có thể đi ngang rồi.

Vốn Vân Gian Nguyệt còn cười trên nỗi đau của người khác, kết quả nghe đến đây, nụ cười nhất thời cứng đờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.