Chỉ bất quá nàng thân là chưởng môn của Bạch Ngọc Kinh, ngày bình thường phải hành tẩu thiên hạ, giao lưu với một số người.
Nhưng theo đẳng cấp của Thái Thượng Vong Tình càng cao, cả người nàng càng xuất trần đạm mạc.
Thời điểm nói chuyện với người khác, không tự chủ sẽ có một loại khí tức xa người ngàn dặm, có lúc nàng cảm thấy mình giống như thần linh trên trời, đang quan sát sinh linh khắp nơi.
Nàng cũng biết loại thái độ này không tốt, rất dễ dàng đắc tội với người.
Nhưng để nàng không nghĩ tới là, mặc kệ ở trong tông môn hay trên giang hồ, những người kia lại dính chiêu này, không chỉ không mất hứng, ngược lại càng tôn trọng nàng, thậm chí xưng là tiên tử.
Nàng cũng không có vì vậy mà cao hứng, tiếp tục làm theo ý mình.
Tính tình như vậy, ở trước khi nhận biết Tổ An, nói chuyện với nam tử vượt qua ba câu cũng khó.
Nhưng sau khi nhận biết Tổ An, hết thảy đều thay đổi.
Những ngày này nói chuyện với Tổ An, còn nhiều hơn những năm này nói chuyện với nam nhân khác cộng lại.
Thậm chí còn tiếp xúc thân thể với hắn, cái này nếu ở vài ngày trước, có người nói nàng sẽ như vậy, nàng nhất định cảm thấy đối phương điên.
Bất quá hết thảy, đều có thể dùng sự cấp tòng quyền để giải thích.
Chờ Tình Kiên Hơn Kim bị giải trừ, nàng sẽ khôi phục bình thường.
Nhưng hết lần này tới lần khác ở thời điểm này, lại bị Vân Gian Nguyệt làm hại nàng bại lộ thân thể ở trước mặt hắn.
Trước đó ở trong động mỏ, tuy cũng bị nhìn sạch, nhưng khi đó chỉ nháy mắt, hơn nữa chỉ có chính diện mà thôi.
Nhưng bây giờ trước sau thông thấu, giống như nàng chổng mông lên cho hắn xem vậy!
Nghĩ tới đây nàng khí cấp công tâm, Thái Thượng Vong Tình không còn cách nào duy trì, phun ra một ngụm lớn máu tươi, khí sắc cả người uể oải xuống.
Vân Gian Nguyệt giật mình:
- Ngươi làm sao vậy?
Nàng chỉ muốn đùa giỡn một chút mà thôi, ai ngờ đối phương phản ứng lớn như vậy?
Nhìn đối phương mặt như giấy vàng, nàng có chút hoảng, vội vàng vận công trợ giúp trị thương.
Kết quả vừa tiếp xúc, phát hiện nguyên khí trong cơ thể đối phương loạn cào cào, ngay cả cảnh giới Đại Tông Sư cũng có chút không vững chắc.
Tổ An cả kinh, hắn cũng nhìn ra trạng thái của Yến Tuyết Ngân lúc này cực kỳ nguy hiểm, hắn không nghĩ ngợi nhiều, muốn đi ra cứu người.
Bên tai lại vang lên Yến Tuyết Ngân suy yếu truyền âm:
- Đừng đi ra, bây giờ ngươi đi ra, ta lập tức chết cho ngươi xem!
Đến từ Yến Tuyết Ngân, điểm nộ khí +233 +233 +233...
Nàng cũng biết kiện này không trách Tổ An được, nhưng nghĩ đến mình bị hắn nhìn thấy hết, trong lòng vẫn không nhịn được nổi giận.
Tổ An nghe ra lúc này tâm tình nàng ba động kịch liệt, biết nếu thật ra ngoài, chỉ sợ nàng sẽ làm ra việc ngốc gì, đành phải thu chân, đáp:
- Tốt tốt tốt, ta không ra, ngươi không nên tức giận, vừa rồi ta không nhìn thấy gì hết.
Tuy nói như vậy, nhưng trong đầu vẫn không nhịn được hiện ra một số hình ảnh, sau đó hắn ngạc nhiên phát hiện cái mũi nóng hầm hập.
Vô ý thức sờ lên, dựa vào, lại chảy máu mũi.
Yến Tuyết Ngân:
- ...
Không thấy gì cả? Nếu thật không thấy, thì không cần cường điệu điểm ấy.
Nghĩ tới đây, nàng vừa thẹn vừa vội, oa một tiếng, lại phun ra một ngụm máu tươi.
- Ngươi xảy ra chuyện gì, chỉ đánh mông một chút, cần như vậy sao!
Vân Gian Nguyệt cũng gấp, không ngừng đưa nguyên khí của mình vào trong cơ thể nàng.
- Thả ta ra!
Thanh âm của Yến Tuyết Ngân băng lãnh.
Ngày bình thường khi dễ nàng khi dễ quen, bất quá lúc này trong lòng Vân Gian Nguyệt có chút áy náy, không dám nhìn thẳng ánh mắt đối phương, vô ý thức buông tay ra.
Yến Tuyết Ngân nhanh chóng kéo chăn mền đắp lên người, khuôn mặt đỏ bừng soạt soạt mặc lấy quần.
Vân Gian Nguyệt cau mày nói:
- Cần như vậy sao, không nghĩ tới Băng Thạch Nữ ngươi không chỉ kháng cự nam nhân tiếp cận, ngay cả nữ nhân nhìn ngươi một chút cũng không được.
Yến Tuyết Ngân không trả lời nàng, mà chỉ tay ra cửa:
- Ra ngoài!
- Bây giờ thương thế của ngươi tăng thêm, không bằng ta giúp ngươi trị thương...
Vân Gian Nguyệt còn chưa nói xong, Yến Tuyết Ngân đã trực tiếp đánh gãy.
- Không cần ngươi quản, ngược lại không chết!
Vân Gian Nguyệt ở trong ma giáo chính là tồn tại nhất ngôn cửu đỉnh, ai dám ngỗ nghịch nàng?
Luân phiên ăn nói khép nép, đối phương lại không lĩnh tình, tính khí của nàng cũng tới:
- Hôm nay coi như ta mặt nóng dán mông lạnh!
Nói xong đứng dậy, cũng không quay đầu đi ra ngoài, phanh… nặng nề đóng cửa lại, hiển nhiên tâm tình của nàng rất khó chịu.
Nghe câu mặt nóng dán mông lạnh, toàn thân Yến Tuyết Ngân càng chấn động, hận không thể có một cái lỗ chui vào.
Thấy Vân Gian Nguyệt rời đi, lúc này Tổ An mới lặng lẽ đi ra, chạy tới cửa xem xét, tựa hồ đối phương chưa về phòng, đoán chừng là bị tức đến đi ra ngoài giải sầu, hắn khóa kỹ cửa, lúc này mới xoay người lại đến bên giường.
- Vừa rồi...
Tổ An đang muốn nói gì, Yến Tuyết Ngân đã mặt đỏ như máu chỉ bên ngoài:
- Ngươi cũng ra ngoài, ta không muốn nhìn thấy ngươi!
