Nàng nghĩ hơn phân nửa là Muội Hỉ đột phá cần, lo lắng Vân Gian Nguyệt hỏi tiếp sẽ biết Muội Hỉ tồn tại.
Đó là bí mật của nàng và Tổ An, không muốn bị người khác biết.
- Băng Thạch Nữ, mấy ngày nay không bị đánh, da lại ngứa đúng không?
Vân Gian Nguyệt điềm nhiên hỏi.
Tổ An vội vàng đổi chủ đề:
- Yên La, Thanh Khâu Quốc là địa phương sản xuất hồ ly tinh đúng không?
Lúc này ngay cả Vân Gian Nguyệt cũng hứng thú, Nhân tộc có rất nhiều truyền thuyết liên quan tới hồ ly tinh, mà hồ ly tinh, bình thường đều đến từ Thanh Khâu Quốc.
Yến Tuyết Ngân thì vụng trộm liếc nhìn Tổ An, nàng nghĩ đến lúc trước Tổ An nói muốn giúp nàng khuyên Vân Gian Nguyệt đừng khi dễ nàng, còn bị mình ngăn cản.
Có điều hắn vẫn yên lặng giúp mình, trong lòng nhất thời có cảm giác ngọt lịm.
Ý thức được điểm ấy, biểu lộ của nàng cứng đờ, nhất định lại là Tình Kiên Hơn Kim đang giở trò quỷ!
- Đúng vậy, ở Hồ tộc nữ tử chiếm đa số, bây giờ quốc vương cũng là nữ nhi, thiên phú tu hành bình thường, không am hiểu chiến đấu, nhưng rất am hiểu mị thuật.
Ngọc Yên La cũng không muốn nghe hai nữ cãi nhau, phối hợp giải thích.
Bỗng nhiên Tổ An nghĩ đến Đát Kỷ, không biết nàng và Thanh Khâu Quốc ở thế giới có quan hệ gì không, những Hồ tộc kia có phải đồ tử đồ tôn của nàng không.
- Quốc vương là nữ.
Vân Gian Nguyệt nhịn không được nhìn Tổ An.
- Gia hỏa này nhìn thấy người ta, sợ rằng sẽ không đi đường được.
Yến Tuyết Ngân lại vô ý thức nói:
- Ta thấy chưa hẳn, vận đào hoa của hắn quá mạnh, nói không chừng là Thanh Khâu quốc vương nhìn thấy hắn sẽ không đi đường được.
Thần sắc của Vân Gian Nguyệt cổ quái:
- Được nha, Băng Thạch Nữ ngươi cũng hiểu tình tình ái ái rồi? Tựa hồ còn hiểu Tổ An hơn ta.
Yến Tuyết Ngân đỏ mặt, trực tiếp quay mặt qua chỗ khác không để ý nàng.
Lúc này Ngọc Yên La mở miệng nói:
- Vốn cùng là tộc trưởng các tộc, ta đi ngang qua phải bái phỏng Thanh Khâu quốc vương một chút, bất quá vì ngăn phức tạp, lần này chúng ta khiêm tốn vào thành, tìm Thanh Hoạch Hoa xong liền rời đi, A Tổ, ngươi không có ý kiến chứ?
Tổ An nghiêm mặt nói:
- Đương nhiên không có ý kiến, thời gian cấp bách, lên đường quan trọng.
Xinh đẹp nhất Hồ tộc chính là Đát Kỷ, hắn tự nhiên không có hứng thú quá lớn với Thanh Khâu quốc vương gì kia.
Vân Gian Nguyệt thở dài:
- Thực ra ta rất tò mò về hồ ly tinh, vừa vặn có thể tìm nàng luận bàn mị thuật.
Yến Tuyết Ngân xì một cái:
- Phi, không biết xấu hổ.
Vân Gian Nguyệt đang muốn phát tác, Tổ An lại hơi kinh ngạc nói:
- A, ngươi biết mị thuật? Ngày bình thường nhìn không ra nha.
Ngay cả Ngọc Yên La cũng tò mò đánh giá nàng, nếu nói ngày bình thường Yến Tuyết Ngân giống tiên tử di thế mà độc lập, như vậy Vân Gian Nguyệt bày ra vẻ ung dung uy nghiêm, cả người có sát khí gần như thực chất, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Trên người nàng là không có cái bóng của mị thuật nha.
Vân Gian Nguyệt hừ lạnh:
- Nếu ta không biết, mị thuật của Hồng Lệ là ai dạy? Chẳng qua ở thế tục này, còn không có nam nhân đáng giá bổn tọa thi triển mị thuật mà thôi.
Nàng vừa nói xong, bỗng nhiên thấy Yến Tuyết Ngân và Ngọc Yên La đều nhìn về phía Tổ An, không khỏi xấu hổ:
- Các ngươi nhìn hắn làm gì!
...
Một đường cãi nhau ầm ĩ, rất nhanh đã tiến vào Thanh Khâu thành, bởi vì xe thằn lằn quá bắt mắt, Ngọc Yên La không muốn bại lộ thân phận, nên để Tinh Nô mang theo thủ hạ chờ ở ngoài thành, mấy người bọn họ vào thành một chuyến.
Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt đều rất hiếu kỳ về Hồ tộc nên đi theo, vì ngăn ngừa dung mạo trêu chọc phiền phức, các nàng đều đeo khăn che mặt.
Vào thành, ven đường treo các loại đèn lồng, tượng đá, đều là hình thái hồ ly khác nhau.
Trong thành tràn ngập vị son phấn nồng đậm, khắp nơi đều là Hồ nữ ăn mặc trang điểm lộng lẫy, có cao gầy, có đầy đặn, có đáng yêu...
Y phục lớn mật hơn Nhân tộc rất nhiều, bất quá lại không có chính thức lộ ra cái gì, loại tư thái nửa khép nửa hở này là mê người nhất.
Những Hồ nữ kia đều có một điểm giống nhau, là lỗ tai lông xù xinh đẹp, phối hợp mị thái, lộ ra sắc khí tràn đầy.
Bên cạnh các nàng đều có nam tử các tộc, tay nắm tay vừa nói vừa cười, bộ dáng cực kỳ thân mật.
Trong nháy mắt, Tổ An cho rằng mình đi tới Thiên Thượng Nhân Gian.
Ngọc Yên La nhỏ giọng nhắc nhở:
- Đừng nhìn những Hồ nữ kia bộ dáng đa tình, trên thực tế rất khó chính thức chiếm được tiện nghi của các nàng, các nàng là lấy đùa bỡn nhân tâm làm vui thú.
Yến Tuyết Ngân kinh ngạc:
- Đã biết đặc điểm của các nàng, vì sao những người này còn tre già măng mọc?
Vân Gian Nguyệt cười nhạo:
- Cho nên nói ngươi không hiểu nam nhân.
Yến Tuyết Ngân cười lạnh:
- Nói giống như ngươi rất hiểu vậy!
Hai người đang muốn ầm ĩ, lúc này một thanh âm tiện tiện truyền đến:
- Ta nhìn mấy vị hôm nay sợ là có họa sát thân, muốn bói một quẻ không?
