Mấy người nhìn lại, chỉ thấy một đạo nhân béo mập đứng ở trước mặt, người mặc Hạnh Hoàng đạo bào, trên mặt thịt ục ục, cười rộ lên ánh mắt sắp híp thành sợi, lại thêm cái bụng thật to, ống tay áo không biết dính dầu mỡ gì, cả người không có một chút cảm giác tiên phong đạo cốt.
Nhưng hết lần này tới lần khác tay cầm một cây cờ, trên đó viết ba chữ to “Ngô Bán Tiên”.
Vân Gian Nguyệt lấy cùi chỏ nhẹ nhàng đụng đụng Yến Tuyết Ngân:
- Đạo môn các ngươi cũng có môn đồ ở Yêu tộc?
Đạo môn có rất nhiều phe phái, điểm giống nhau đều tu đạo thành tiên, siêu thoát chính mình.
Bạch Ngọc Kinh là đại môn phái lớn nhất trong Đạo Môn.
Yến Tuyết Ngân đáp:
- Chỉ cần có tâm hướng đạo, chỗ nào cũng có thể tu luyện, trong Yêu tộc có đệ tử Đạo Môn hiếm lạ lắm sao.
Tổ An nhịn không được cười lên:
- Có phải chúng ta nhờ ngươi tính một quẻ, là có thể gặp dữ hóa lành, chuyển nguy thành an không.
Trên Địa Cầu, những trò xiếc này đã chơi nát, không nghĩ tới ở dị giới cũng đụng phải.
- Không phải vậy.
Đạo sĩ béo lắc đầu.
- Giúp các ngươi tính toán một quẻ đo lành dữ, sau đó ta lại căn cứ quẻ tượng, cho ra đường hóa giải tương ứng, các ngươi làm theo, mới có thể gặp dữ hóa lành.
Mấy người đều là nhân vật xuất chúng đương thời, đương nhiên sẽ không bị những thủ đoạn này lừa gạt.
Tổ An ném qua một thỏi bạc:
- Đoán mệnh thì không cần, hỏi ngươi vấn đề, trong thành này có thương hội nào, nhà nào nguồn cung cấp sung túc nhất?
Loại lừa đảo giang hồ này, tin tức khẳng định là linh thông nhất, bọn họ chưa quen thuộc Thanh Khâu Quốc, nhưng loại người này khẳng định rõ ràng.
Đạo sĩ béo kia trừng to mắt, đương nhiên coi như hắn liều mạng mở to cũng không nhiều lắm, tròn trịa giống như mắt chuột:
- Nguyên lai các ngươi là đạo phỉ, còn muốn cướp đoạt thương hội? Bần đạo không làm sự tình phạm pháp.
Nói xong xoay người rời đi.
Mọi người trợn mắt, có phải gia hỏa này bị bệnh hay không.
Tổ An kéo bím tóc hắn lại:
- Lấy tiền xong, không trả lời vấn đề đã muốn đi?
Đạo sĩ béo kia vốn nghiêm túc, nghe vậy lập tức cười rộ lên:
- Vị công tử này nói gì thế, nhìn ngươi ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái, bạn gái bên cạnh phong thái yểu điệu đẹp như thiên tiên, khẳng định không phải đạo phỉ. trong Thanh Khâu thành này, thương hội lớn nhất tên Phúc Khắc Tư Thương Hội, ngay ở phía trước.
Tổ An gật đầu, đang muốn rời khỏi, đạo sĩ béo kia lại gọi hắn về:
- Công tử xin dừng bước.
- Còn có chuyện gì?
Tổ An cảnh giác nhìn hắn, xem gia hỏa này còn đùa nghịch chiêu gì.
Đạo sĩ béo vuốt râu cá trê:
- Ngô Lương ta là Thiên Cơ Sư, giúp người xu cát tị hung là sứ mệnh của chúng ta, ta bói cho ngươi một quẻ.
Tổ An tức đến xạm mặt lại:
- Ta không cần.
Ngọc Yên La lặng lẽ hỏi thăm Yến Tuyết Ngân:
- Thiên Cơ Sư là cái gì?
Nàng chưa từng nghe nói, nhưng tên tuổi nhìn rất trâu bò, Yến Tuyết Ngân là người trong Đạo môn, hẳn sẽ rõ ràng.
Thần sắc của Yến Tuyết Ngân có chút cổ quái:
- Là đám thuật sĩ đoán mệnh thiếp vàng lên mặt mình mà thôi.
Ngọc Yên La:
- ...
Vân Gian Nguyệt thầm mắng một tiếng:
- Đạo môn các ngươi quả nhiên đều là thần côn.
Lúc này đạo sĩ béo kia nói:
- Không được, đây là phẩm đức nghề nghiệp của chúng ta, vừa rồi thu tiền của ngươi, không giúp ngươi hóa lành dữ, thiên cơ ngược lại sẽ trừng phạt ta.
Nói xong cũng không đợi hắn trả lời, trong tay bắt pháp quyết cổ quái, miệng lẩm bẩm chú ngữ nghe không hiểu, sau đó bừng tỉnh đại ngộ:
- Tối nay sợ rằng công tử sẽ gặp một trận đào hoa.
Lời vừa nói ra, ánh mắt ba nữ đều nhìn chằm chằm Tổ An.
Giờ khắc này, ba nữ không hẹn mà cùng cảm thấy quẻ này rất chuẩn.
Cảm nhận được sát cơ xung quanh, trong lòng Tổ An ân cần thăm hỏi nữ tính trong nhà đạo sĩ béo này:
- Hừ, vừa rồi ngươi nói chúng ta có họa sát thân, lúc này lại nói ta gặp phải đào hoa, có phải nói dối nhiều quá, quên mất mình nói cái gì hay không?
- Thật sao? Ta có từng nói như vậy sao?
Đạo sĩ béo phản ứng cũng nhanh, lập tức đáp.
- Cả hai không có xung đột nha, nữ tử ngọc thể mới phá, chẳng phải sẽ có huyết quang?
Ánh mắt chúng nữ càng không tốt, Ngọc Yên La thì nghĩ, mình sớm đã trao thân cho Tổ An, cái này hẳn không phải nói ta, vậy rốt cuộc là Yến Tuyết Ngân hay Vân Gian Nguyệt?
Bất quá ở trong lòng nàng, tuy Tổ An mị lực vô hạn, là nam nhân tốt nhất trên đời, nhưng hai người này một cái giáo chủ Ma giáo, một cái đứng đầu bạch đạo, thực rất khó tưởng tượng sẽ phát sinh loại sự tình này với Tổ An.
Vân Gian Nguyệt cũng nghĩ như thế, Ngọc Yên La và Tổ An ngủ không biết bao nhiêu lần, đương nhiên cũng không thể nào là mình, chẳng lẽ là Yến Tuyết Ngân?
Có điều nàng lập tức bỏ đi ý niệm này, Băng Thạch Nữ làm sao có khả năng yêu nam nhân, nghĩ đến hơn phân nửa là Hồ nữ trong thành.
