Ngay cả Ly Vẫn cũng không nhịn được ảo não, vừa rồi tức váng đầu, quên Đồ Sơn Vũ còn ở bên trong, mỹ nhân quốc sắc thiên hương chết như vậy, thật là phung phí của trời.
Giữa sân chỉ có ba nữ bình tĩnh, đừng nói hai vị Đại Tông Sư, ngay cả Ngọc Yên La cũng rõ ràng, lấy bản lĩnh của A Tổ không có khả năng bị chiêu này gây thương tích.
Lúc này Ly Vẫn cũng thấy không thích hợp, vòi rồng khủng bố không ngừng xoắn giết, bên trong lại không có bất kỳ máu tươi gì.
Hắn chăm chú nhìn, phát hiện bên trong có hai bóng người như ẩn như hiện.
- Làm sao có thể!
Ly Vẫn trợn mắt hốc mồm, bởi vì hắn thấy hai người đứng ở bên trong, căn bản không động một chút, dường như những vòi rồng khủng bố kia đang xoa bóp cho bọn hắn.
Vừa rồi giao thủ với Đồ Sơn Vũ, nàng hiển nhiên không có bản lĩnh này.
Nam nhân kia đến cùng có lai lịch gì, lại thâm bất khả trắc như thế?
Nghĩ tới đây, hắn không còn bình tĩnh như trước, ngược lại trong lòng tuôn ra cảm giác hoảng sợ.
Trong vòi rồng, Đồ Sơn Vũ kinh ngạc nhìn dòng nước xiết xung quanh, thế nhưng những nước kia thủy chung chỉ xoay tròn ở xung quanh hai người, không có ý tứ lại gần.
Nàng tỉ mỉ quan sát thật lâu, mới phát hiện xung quanh hai người tựa hồ có một màng mỏng màu lam nhạt, ngăn cách vòi rồng ở bên ngoài.
Chẳng lẽ hắn tu luyện Thủy nguyên tố?
Nhưng dựa theo tình báo trước đó, tựa hồ hắn dùng lửa nha.
Nàng nhịn không được nhìn nam tử bên người, trên người hắn đến cùng còn có bao nhiêu bí mật.
Lúc này bên tai truyền đến tiếng cười trêu chọc:
- Thế nào, tối hôm qua còn không có nhìn đủ?
Nghe nói như thế, Đồ Sơn Vũ lắc một cái, cảm giác thân thể mềm xuống.
- Hiện tại tu vi của tiểu tử này càng ngày càng cao.
Nơi xa, Vân Gian Nguyệt nhịn không được cảm khái.
- Chiến lực của rất kỳ lạ, cao hơn tu vi rất nhiều.
Yến Tuyết Ngân cũng bình luận.
- Chỉ bất quá hắn học rất tạp, may mắn trước đó giao thủ với Kim Ô Thái Tử, để hắn được lợi rất nhiều, quán thông các loại năng lực, đối phó loại vừa đột phá đến Tông Sư kia, tự nhiên không có vấn đề lớn.
Ngọc Yên La vốn cũng muốn tán dương Tổ An vài câu, bất quá nghĩ đến hai Đại Tông Sư đã nói, mình thực không có mặt mũi đi bình luận, nên chỉ phải ngậm miệng, bất quá lỗ tai dựng thẳng lên, ước gì các nàng khen nhiều một chút.
- Không chỉ như vậy.
Vân Gian Nguyệt cười rộ lên.
- Cũng may mà có một vị Đại Tông Sư truy sát, mới khiến hắn trưởng thành nhanh chóng.
Yến Tuyết Ngân:
- ...
- Ngươi có thể đừng nhắc việc này nữa hay không?
- Ta chỉ ăn ngay nói thật mà thôi, có người làm được còn không cho người nói, không phục đến đánh ta đi.
Vân Gian Nguyệt đắc ý nói.
Yến Tuyết Ngân so sánh trạng thái song phương bây giờ, cuối cùng quyết định nhịn, không phản ứng tới nàng, một người ở nơi đó phụng phịu.
Một bên khác, trong vòi rồng, trái tim của Đồ Sơn Vũ phanh phanh nhảy loạn, vốn nàng không có yếu đuối như thế, dù sao cũng là hồ ly tinh, nhưng tối hôm qua bị hắn làm quá xấu hổ, trong lúc nhất thời chưa tỉnh táo lại.
Lúc này Tổ An cảm nhận được uy lực của vòi rồng bắt đầu giảm nhỏ, liền lợi dụng Lam Phù đưa những nước này về lại trong hồ.
Ly Vẫn nhìn mà trợn cả mắt:
- Ngươi cũng là Hải tộc?
Sao cảm giác đối phương khống chế nước còn lợi hại hơn mình vậy.
Tổ An cười cười:
- Ta chỉ thích ăn hải sản.
Ly Vẫn sầm mặt lại:
- Tự tìm cái chết!
Toàn bộ vương cung tựa hồ bị sát khí nồng đậm bao phủ, sắc mặt những Hồ nữ kia trắng bệch, cảm nhận được một loại run rẩy đến từ linh hồn, tu vi hơi thấp thì bị dọa đến quỳ ở trên mặt đất.
Vừa rồi bầu trời còn trong trẻo, bây giờ lại mây đen dày đặc, như một con Hồng Hoang cự thú được triệu hoán đến thế gian, khắp nơi đều là sát ý lạnh thấu xương.
Nơi xa, Yến Tuyết Ngân kinh ngạc:
- Đã sắp theo kịp lĩnh vực của ngươi rồi.
Thần sắc của Vân Gian Nguyệt cũng ngưng trọng:
- Sát khí này giống như thực chất, như uống qua máu tươi của vô số sinh linh, Ly Vẫn kia có năng lực như vậy?
- Là do binh khí trong tay hắn.
Ngọc Yên La thấy trong tay Ly Vẫn đột ngột xuất hiện một thanh vũ khí màu xanh, toàn thân lấp lóe hàn quang làm người chấn động hồn phách, đỉnh đầu có ba cây gai nhọn, phía trên ẩn ẩn hoa văn màu đỏ đan xen.
Ánh mắt của Vân Gian Nguyệt ngưng tụ:
- Đó là máu tươi lưu lại dấu vết, muốn cùng binh khí hòa làm một thể, không biết phải giết bao nhiêu sinh linh mới có thể đạt tới trình độ này.
- Cái kia tựa hồ là Tam Xoa Kích trong truyền thuyết của Long Vương!
Sắc mặt của Ngọc Yên La trở nên ngưng trọng.
Lúc này Tổ An cũng thấy rõ binh khí kia, thốt lên:
- Maserati?
- Maserati là có ý gì?
Đồ Sơn Vũ mờ mịt.
- Công tử cẩn thận, trong tay Ly Vẫn cầm là binh khí mà Long Vương đời trước sử dụng, lúc trước hải vực hỗn loạn phân liệt, quá trình Long Vương nhất thống Hải tộc, không biết bao nhiêu cao thủ Hải tộc nuốt hận ở dưới Tam Xoa Kích.
