Nhưng để Tổ An ở chỗ này một mình, nàng lại không quá yên tâm.
Thời điểm đang do dự, Đồ Sơn Vũ cười nói:
- Yên tâm, ta sẽ phái nữ quan thủ ở bên ngoài, một khi hắn có gì cần, các nàng sẽ tiến đến giúp đỡ.
Nghe không phải nàng lưu lại nơi này, ba nữ buông lỏng một hơi.
Lấy tu vi của Tổ An bây giờ, dù uống say, một khi có người muốn gây bất lợi cho hắn, thần hồn sẽ phản ứng tự nhiên tỉnh táo lại.
Đương nhiên vì phòng ngừa vạn nhất, Yến Tuyết Ngân lưu lại một cái gương nhỏ, nhìn thấy mấy người nghi hoặc, nàng giải thích:
- Pháp khí cảnh báo, trừ khi Tổ An tự mình đi mở cửa, bằng không bất luận người ngoài nào đi vào, pháp khí này sẽ ngay lập tức cảnh báo, đồng thời còn phát động trận pháp phòng ngự.
Nhìn thấy một màn này, Ngọc Yên La bội phục không thôi, thân là chưởng giáo Bạch Ngọc Kinh, nội tình quả nhiên thâm hậu.
Đúng lúc này, Vân Gian Nguyệt cũng lấy ra một ngọn đèn nhỏ treo ở trong phòng, thấy mấy người nhìn mình, thần sắc như thường đáp:
- Tác dụng giống như đồ vật của Băng Thạch Nữ, làm cái song bảo hiểm.
Yến Tuyết Ngân:
- ...
Yêu nữ này nói rõ là sợ nàng tới biển thủ, thật là làm người tức giận!
Trong góc, Đồ Sơn Vũ run lẩy bẩy, vì sao cảm giác hậu cung của Tổ công tử sát cơ tứ phía như vậy.
Bầu không khí trong phòng có chút quỷ dị, rất nhanh mấy người ai đi đường nấy, trở lại phòng của mình, bởi vì mới cách một ngày, phòng của mọi người vẫn còn nguyên.
Sau khi vào phòng, Ngọc Yên La lăn lộn khó ngủ, lo lắng Tổ An say rượu, có thể xảy ra chuyện gì hay không.
Nàng rất muốn tới nhìn xem, nhưng hai Đại Tông Sư ở sát vách, nàng có bất kỳ cử động nào cũng rất khó trốn qua tai mắt của hai nữ.
Nếu lúc này đi qua, rất dễ dàng bị các nàng hiểu lầm là mình muốn ăn vụn, mặt mũi nàng chịu không nổi.
A, rõ ràng là nam nhân của ta, các nàng và A Tổ lại không có quan hệ gì, vì sao ta sợ như thế?
Lúc này ở sát vách, Yến Tuyết Ngân cũng không ngủ được, trong óc nàng một mực hiện ra lời đạo sĩ béo kia nói Tổ An sẽ có đào hoa kiếp.
Vốn hôm qua bình an, tất cả mọi người nghĩ hắn nói bậy, nhưng vừa vặn hôm nay lại ở nơi này.
Ngọc Yên La và yêu nữ kia đều hoài nghi quốc chủ hồ ly tinh, nhưng nàng lại rõ ràng, đạo sĩ béo kia nói đào hoa kiếp rất có thể là mình.
Nếu nàng và Tổ An chỉ đơn thuần là trúng Tình Kiên Hơn Kim thì thôi, nàng tu luyện Thái Thượng Vong Tình nhiều năm, tin tưởng mình có thể kềm chế được.
Nhưng mình một lần y phục vỡ vụn ở trước mặt hắn, một lần bị lột quần để hắn nhìn thấy toàn bộ khu vực nhạy cảm, cộng thêm lúc đối phương trị thương, loại cảm giác thân mật xấu hổ kia… hiện tại nàng rất mờ mịt, thậm chí hoài nghi coi như giải trừ Tình Kiên Hơn Kim, mình cũng không thể bảo trì Thái Thượng Vong Tình.
Chẳng lẽ quẻ tượng đào hoa kiếp kia thật ứng nghiệm ở trên người mình?
Thế nhưng ta không ra khỏi cửa thì sao có khả năng, chẳng lẽ là người khác?
Nghĩ tới đây, nàng vô ý thức ngồi dậy, quyết định đi xem rõ ngọn ngành.
Bằng không nàng hoài nghi đạo tâm của mình sẽ bị hao tổn.
Sau đó thi triển Thái Thượng Vong Tình Quyết, lặng lẽ nhảy ra cửa sổ.
Sát vách, Vân Gian Nguyệt lập tức mở to mắt:
- Hừ, Băng Thạch Nữ, lần này bị ta bắt tại trận đi!
Hai ngày này nàng cũng một mực suy nghĩ đào hoa kiếp, mình khẳng định không có khả năng, Ngọc Yên La đã lăn giường, nên có thể bài trừ.
Như vậy chỉ còn lại Yến Tuyết Ngân, còn có hồ ly tinh Thanh Khâu Quốc.
Tuy nàng không cho rằng Yến Tuyết Ngân sẽ có hứng thú với nam nhân, nhưng vì phòng ngừa vạn nhất, vẫn bố trí trận pháp trinh sát ở xung quanh gian phòng đối phương.
Không nghĩ tới lại có tác dụng!
Trong nội tâm nàng tràn ngập nghi hoặc, Băng Thạch Nữ sẽ không chạy đi tìm Tổ An chứ?
Sư đồ chung chồng?
Dưa lớn nha!
Nghĩ tới đây, hai mắt nàng tỏa sáng, lặng lẽ theo sau.
Lại nói một bên khác, Đồ Sơn Vũ cũng xoắn xuýt, hai nữ nhân cao thâm mạt trắc kia lưu lại pháp khí phòng ngự, nếu mình đi đến ước hẹn mà nói, có thể xúc động cảnh báo không?
Bất quá nghĩ đến giọng điệu không thể nghi ngờ của Tổ An, nàng do dự, bất tri bất giác đi tới trước cửa phòng.
Phất phất tay, để những nữ quan kia lui ra ngoài.
Lúc này mới đi tới cửa nhẹ nhàng hô:
- Tổ công tử?
Nàng nghĩ nếu đối phương thật ngủ say, ngày mai mình lại giải thích cho hắn.
Đang muốn quay người rời đi, cửa cọt kẹt mở:
- Vào đi.
Tổ An ngồi dậy, nào có bộ dáng say mèm?
Trong lòng Đồ Sơn Vũ cuồng loạn, hình ảnh tối hôm qua không ngừng hiện lên, cả người mềm nhũn.
- Sao không vào đi?
Tổ An nghĩ nàng sợ pháp khí mà Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt lưu lại.
- Yên tâm, ta mở cửa từ bên trong, sẽ không phát động hai kiện pháp khí.
Đồ Sơn Vũ a một tiếng, sau khi vào cửa vô ý thức đóng cửa lại, nhưng lại cảm thấy có chút không ổn, đang muốn mở ra, đối phương đã vỗ vỗ vị trí bên người:
- Tới ngồi.
