Coi như mình không biết bên trong còn có người khác, chỉ cần ta không xấu hổ, xấu hổ là bọn họ.
Tổ An vốn muốn không trả lời, nhưng vừa rồi cảm nhận được một cỗ khí tức bao phủ, hiển nhiên đối phương đã dùng thần hồn điều tra, nếu như lại lừa nàng, thật sẽ làm mất lòng đối phương.
Cho nên chỉ hơi do dự liền đáp:
- Yến tỷ tỷ sao, vừa rồi ta khát nước, nên tỉnh dậy uống nước.
Nói xong đứng dậy đi mở cửa.
Thần sắc của Đồ Sơn Vũ bối rối, sao hắn lại đi mở cửa?
Vậy ta làm sao bây giờ?
Mấu chốt là hiện tại nàng mặc rất có thể là y phục của Yến Tuyết Ngân, bị chính chủ trông thấy, đó là cảm giác như thế nào a.
Nàng còn chưa kịp phản ứng, Tổ An đã mở cửa ra.
Xong!
Đồ Sơn Vũ chỉ có thể vò đã mẻ không sợ rơi, cố nặn ra vẻ tươi cười, để cho mình càng giống bình thường.
Yến Tuyết Ngân vốn đang xoắn xuýt nếu Tổ An không trả lời, nàng đến cùng nên làm cái gì.
Lấy thân phận địa vị của nàng, loại vấn đề này xưa nay sẽ không xuất hiện ở trong sinh hoạt, bởi vậy thời điểm chính thức cần dùng, nàng lại phát hiện không hiểu ra sao, còn không bằng những nữ tử bình thường kia.
Kết quả không nghĩ tới cửa phòng dễ dàng mở như vậy, trong nội tâm nàng ấm áp, xem ra hắn cũng không định cố ý lừa gạt ta.
- Tại sao Yến tỷ tỷ tới đây, vào ngồi đi.
Tổ An nghiêng người, chủ động mời nàng vào.
Ai biết Yến Tuyết Ngân lập tức khoát tay:
- Không cần, ta chỉ là buổi tối ngủ không được đi loanh quanh một chút, đi ngang qua nơi này, nên tới xem ngươi có bình an hay không mà thôi.
Nếu không có người khác, nàng không xác định mình có thể theo hắn vào nhà hay không, nhưng bên trong nói rõ còn có một nữ nhân, lấy da mặt mỏng của nàng, là khẳng định không dám vào.
Vừa nói chuyện vừa giả vờ trong lúc lơ đãng liếc nhìn, đợi nhìn thấy dung mạo người bên trong, không khỏi sững sờ, sao lại là nàng?
Ở trong thị giác của nàng, người kia đương nhiên là Ngọc Yên La.
Đồ Sơn Vũ lúng túng cười với nàng, trong lúc nhất thời tay không biết để chỗ nào, quả thực là quá mất mặt.
Yến Tuyết Ngân vội vàng nói:
- Ngươi đã bình yên vô sự, ta cũng yên lòng, ta về trước.
Nói xong không đợi đối phương giữ lại, cũng không quay đầu, vội vàng đi ra ngoài.
Không biết là đi quá nhanh, hay do chột dạ, lúc ra cửa còn bị vấp xém chút ngã xuống.
Ngọc Yên La thật quá giảo hoạt, mặt ngoài mây trôi nước chảy, giả vờ ngủ say, kết quả lại chạy tới ăn vụng.
Bọn họ vốn là người yêu, quang minh chính đại tới chẳng lẽ chúng ta còn có thể nói cái gì.
Khó trách vừa rồi không chào hỏi mình, xem ra nàng cũng cảm thấy xấu hổ?
Chẳng biết tại sao, trên đường nhìn những hoa cỏ cây cối kia lại càng thêm xanh, nàng chỉ có thể tự an ủi mình, hoa đào kiếp này ứng ở trên người Ngọc Yên La cũng tốt.
A a a, tại sao mình để ý như vậy?
Đều tại Tình Kiên Hơn Kim.
Vân Gian Nguyệt nghi hoặc không thôi, sao gia hỏa này lại lải nhải, hơn nữa đỏ mặt thành như vậy?
Chẳng lẽ vừa rồi Tổ An làm cái gì với nàng sao?
Suy nghĩ một chút, nàng quyết định tới phòng Tổ An nhìn xem rốt cục xảy ra chuyện gì trước.
Lúc này ở trong phòng Tổ An, Đồ Sơn Vũ đỏ mặt nói:
- Công tử, ngày mai ta không biết làm sao đối mặt các nàng.
Dù sao nàng cũng là quốc chủ, hơn nửa đêm chạy tới tự tiến cử giường chiếu, còn chơi trò đóng vai nhân vật bị bắt tại trận, suy nghĩ một chút đã thấy mất mặt.
Tổ An cười cười:
- Yên tâm, nàng không có nhận ra ngươi, ngươi mặc vào bộ y phục này, nàng sẽ cho rằng ngươi là một người khác.
Đồ Sơn Vũ kinh ngạc:
- Còn có đồ vật thần kỳ như vậy?
Tổ An đang muốn giải thích, bỗng nhiên sắc mặt cứng đờ, tại sao lại tới một cái?
- Tiểu An Tử, vừa rồi sao Băng Thạch Nữ đỏ mặt chạy thế, ngươi làm... cái gì...
Thanh âm vừa truyền đến, Vân Gian Nguyệt đã đứng ở cửa ra vào, bất quá nói một nửa thấy rõ tình hình trong phòng, lập tức cứng đờ.
Tổ An đang muốn trả lời, Vân Gian Nguyệt đã đưa tay ngăn lại:
- Không cần giải thích, ta hiểu, quấy rầy.
Nói xong xoay người bỏ đi, khó trách Băng Thạch Nữ phản ứng như vậy, nguyên lai là thấy người ta thân mật.
Lại nói Ngọc Yên La thật tặc, mặt ngoài ở cùng chúng ta, kết quả lại lặng lẽ lẻn qua.
Nhìn lấy nàng rời đi, Tổ An cười khổ, xem ra ngày mai phải chú ý, nếu lộ tẩy ở chỗ Ngọc Yên La, mình khẳng định sẽ chết rất thảm.
Lần nữa đóng cửa lại, Tổ An nhìn Đồ Sơn Vũ nói:
- Lưu ở đây quá nguy hiểm, đợi lát nữa nói không chừng lại có ai tìm đến, không bằng đi phòng ngươi.
Đồ Sơn Vũ cắn môi, có chút khó xử:
- Ở chỗ này đều là thân tín, các nàng đáng tin sẽ không tiết lộ, nhưng nếu như đi phòng ta, chỗ đó thế lực khắp nơi xếp vào nội gián, đến thời điểm cái gì cũng không gạt được.
