Bây giờ Đát Kỷ chỉ có Thất phẩm, cách Tông Sư rất xa, tự nhiên không cách nào bay ở trên trời.
Tổ An thầm mắng một tiếng mình sơ ý chủ quan, vội vươn tay bắt nàng, ai biết vừa muốn tiếp xúc thân thể, thân thể nàng uốn éo né đi.
Tổ An:
- ? ? ?
Lúc này hắn mới nhớ Nữ Vũ Thần vẫn không cho phép hắn tiếp xúc thân thể, bất quá tình huống hiện tại như thế, tình nguyện ngã chết cũng không cho ta đụng?
Hắn cảm giác mình bị tổn thương.
Ăn nhiều Nguyên Khí Quả của ta như thế, là ăn chùa sao.
Đậu đen rau muống quy đậu đen rau muống, cũng không thể thật cho nàng ngã chết.
Nhưng hết lần này tới lần khác đối phương không cho hắn tiếp xúc thân thể, thời điểm không biết làm như thế nào cho phải, bỗng nhiên trong lòng hơi động, trực tiếp lấy ra Hỗn Thiên Lăng, cổ tay rung lên, cuốn lấy eo Đát Kỷ, nhẹ nhàng kéo một phát, kéo nàng đến bên cạnh,
Có Hỗn Thiên Lăng cố định, Đát Kỷ có thể treo lơ lửng giữa trời.
Mới đầu Đát Kỷ còn bản năng giãy giụa, bất quá phát hiện là Tổ An buộc nàng, nên an tĩnh lại, hiếu kì nhìn chằm chằm vào vải đỏ trên người.
Đồ Sơn Vũ bị biến cố trước mắt làm cho trợn mắt hốc mồm, thực không biết quan hệ giữa hai người.
Có điều rất nhanh lực chú ý nàng thả ở trên người Đát Kỷ, luôn cảm thấy nữ tử kia quen thuộc.
- Ngươi biết nàng không?
Tổ An thừa cơ hỏi.
- Ta không biết.
Đồ Sơn Vũ có chút mờ mịt.
- Theo lý thuyết ta không nhận biết nàng, thế nhưng trong cõi u minh có một loại cảm giác ta hẳn nhận biết, trên người nàng có một loại cảm giác thân thiết, cũng có một loại cảm giác uy áp, rất kỳ quái, tu vi của nàng còn không cao hơn ta, vì sao ta lại sợ nàng.
Bỗng nhiên nàng biến sắc:
- Nàng... Nàng... Nàng...
Tổ An vội vàng hỏi:
- Làm sao?
- Ta rốt cục nhớ ra ta gặp nàng ở đâu!
Đồ Sơn Vũ run lẩy bẩy, thanh âm kích động lên.
- Ngươi gặp qua nàng?
Tổ An giật mình, không nên a, coi như Đát Kỷ là Hồ tộc, nhưng cách hiện tại không biết bao nhiêu đời, các nàng làm sao có khả năng gặp mặt?
Đồ Sơn Vũ nói:
- Mỗi đời quốc chủ Hồ tộc đều có truyền thừa, do quốc chủ đời trước hoặc trưởng lão trong tộc mở ra lực lượng huyết mạch, thời điểm kích hoạt lực lượng huyết mạch, trong đầu sẽ hiện ra bộ dáng tổ tiên Hồ tộc, cũng là Cửu Vĩ Thiên Hồ lợi hại nhất Hồ tộc chúng ta từ xưa đến nay, sao nàng giống hình ảnh kia như thế?
Cũng không trách nàng mơ hồ, chủ yếu là kích hoạt huyết mạch thời gian quá lâu, hình ảnh kia cũng chỉ chợt lóe lên, hơn nữa rất khó liên hệ cả hai với nhau.
Nghe nàng giải thích, trong lòng Tổ An hơi động, thu hồi Đát Kỷ đi:
- Nàng xác thực có chút ngọn nguồn với Hồ tộc các ngươi, nhưng không phải như ngươi nghĩ.
Hắn cũng không muốn nói lai lịch của Đát Kỷ, miễn cho lan truyền ra ngoài gây nên sóng to gió lớn.
Nhìn Tổ An khoát tay triệu hoán ra một người, vung tay người lại biến mất không thấy gì nữa, mấu chốt là người kia còn rất giống tồn tại chí cao của Hồ tộc, ánh mắt Đồ Sơn Vũ nhìn về phía Tổ An càng cuồng nhiệt.
Khó trách hắn có thể đánh bại Kim Ô Thái Tử, nam nhân này thực quá thần bí.
Nghĩ tới đây, nàng triệt để mở rộng cửa lòng, nhắc nhở:
- Công tử tuyệt đối đừng đi Vương Đình.
Tổ An sững sờ:
- Vì sao?
- Bởi vì sự tình công tử là tư chất siêu cấp đã lộ, lần này Hổ Thiên Khiếu lệnh ta tiếp cận ngươi, muốn nhân cơ hội lấy tinh huyết của ngươi.
Đồ Sơn Vũ dứt khoát nói ra chân tướng.
- Bởi vì ngươi chiến thắng Kim Ô Thái Tử, hắn lo lắng phái người khác dùng sức mạnh chưa chắc là đối thủ, cho nên để ta dùng thủ đoạn nhu hòa tiếp cận ngươi.
Tổ An giật mình, Hổ Thiên Khiếu làm sao biết mình có tư chất siêu cấp?
Nghĩ tới nghĩ lui hơn phân nửa là trước đó chiến đấu với Kim Ô Thái Tử, rất nhiều máu tươi dính lên chiến xa, binh khí.
Ai, thật quá chủ quan, ban đầu ở Minh Nguyệt thành Khương hiệu trưởng đã cảnh cáo hắn, quyết không thể bại lộ tư chất siêu cấp, kết quả qua lâu như vậy không có xảy ra việc gì, nên hơi lơ là.
Tổ An thở dài:
- Cuối cùng vẫn để ngươi hoàn thành nhiệm vụ.
Sắc mặt Đồ Sơn Vũ trắng nhợt, vội vàng giải thích:
- Ta không có!
Thấy nàng khẩn trương, Tổ An cười nói:
- Nói đùa mà thôi.
Đồ Sơn Vũ rốt cuộc minh bạch ý tứ của hắn, trong lúc nhất thời xấu hổ không kiềm chế được:
- Công tử ngươi thật xấu, loại đồ vật kia ta làm sao có khả năng cầm đi giao nộp.
- Khụ khụ...
Tổ An ho khan, tựa hồ cô nàng này hiểu lầm ý tứ của hắn, vội vàng đổi chủ đề.
- Không bằng ta cho ngươi chút tinh huyết, nếu không ngươi không cách nào ăn nói với Hổ Thiên Khiếu.
Đồ Sơn Vũ nghe hắn nói như vậy, trong lòng ấm áp, bất quá vẫn lắc đầu nói:
- Nếu tối hôm qua công tử nói như vậy, ta khẳng định cầu còn không được, nhưng bây giờ lại không muốn, tinh huyết quá trọng yếu với công tử, không nói tổn thất tinh huyết sẽ để công tử suy yếu một đoạn thời gian rất dài, hơn nữa Hổ Thiên Khiếu cầm tinh huyết của ngươi đi làm gì chúng ta cũng không biết.
