Ngọc Yên La hơi nghi hoặc, cảm thấy trước đó nói chuyện cùng Thanh Khâu Quốc chủ, nàng rõ ràng là người rất khéo léo.
Tổ An nhất thời đổ mồ hôi, hôm qua Đồ Sơn Vũ vừa phá thân, hôm qua lại cùng hắn chiến đấu một đêm, dù thân thể nàng thiên phú dị bẩm, đi đường cũng sẽ không tự nhiên, nàng lo lắng bị người nhìn ra sơ hở, cho nên mới lựa chọn cách làm đắc tội với người.
Thế là giúp nàng giải thích:
- Có thể nàng là vì tránh hiềm nghi.
- Tránh hiềm nghi, nàng muốn tránh hiềm nghi gì?
Ba nữ cảnh giác.
- Bởi vì nàng nói tư chất siêu cấp của ta đã lộ, nhắc nhở ta không nên đi Vương Đình.
Tổ An thở dài, đây là sự tình hắn nhức đầu nhất, đi Vương Đình mạo hiểm quá lớn, không đi mà nói, lại có chút không yên lòng Ngọc Yên La.
- Cái gì?
Nghe hắn nói, mấy người biến sắc.
Ở chung lâu như vậy, ba nữ bởi vì các loại duyên cớ biết hắn có tư chất siêu cấp, cũng biết loại tư chất này hấp dẫn cừu hận như thế nào.
Sau khi hỏi thăm, biết là trước đó chiến đấu với Kim Ô Thái Tử bộc lộ, Yến Tuyết Ngân nghiêm túc nói:
- Đừng đi Vương Đình, thực quá nguy hiểm.
Vân Gian Nguyệt lần đầu tiên không có tranh cãi:
- Không sai, rất nhiều người sẽ ở trước khi ngươi trưởng thành bóp chết ngươi, dù sao không ai muốn tương lai có đại địch. Ngoài ra còn có một số người cần huyết nhục của ngươi, tương truyền tinh huyết của tư chất siêu cấp có thể kéo dài tuổi thọ, còn trợ giúp tu hành.
Thần sắc của Tổ An cổ quái, kiếp trước bất kỳ vật gì dù lại khó ăn, chỉ cần nói có thể tráng dương, thì sẽ bị ăn đến tuyệt chủng.
Hiện tại tình huống của mình, còn nguy hiểm hơn những vật kia, quả thực thành thịt Đường Tăng, ai cũng muốn đến cắn một miếng.
Ngọc Yên La nói:
- A Tổ, ngươi và Yến tỷ tỷ, Vân tỷ tỷ trở về Nhân tộc, ta không muốn ngươi đi Vương Đình chịu chết.
Hai nữ Yến, Vân gật đầu, nghĩ thầm nữ nhân này ăn vụng thì ăn vụng, nhưng vẫn biết phân rõ nặng nhẹ.
Tổ An trầm giọng nói:
- Ta đưa ngươi một đoạn đường, đằng sau lại hành sự tùy theo hoàn cảnh, ta đoán tin tức này hẳn chỉ có số ít người biết, chưa chắc sẽ nguy hiểm như vậy.
Tiếp xuống mấy người tranh luận không dứt, đành phải tạm thời gác lại ý kiến.
Đoàn người ra Thanh Khâu thành, bỗng nhiên Yến Tuyết Ngân ồ một tiếng:
- A Tổ, Thanh Khâu quốc chủ thông báo ngươi lúc nào?
Hai nữ khác giống như được nhắc nhở, lập tức nghi ngờ nhìn hắn.
Tổ An nhất thời tê cả da đầu, mấy nữ nhân này thực quá thông minh, đôi câu vài lời liền có thể suy đoán ra dấu vết.
Đối mặt ba nữ xem kỹ, Tổ An cách sự tình bại lộ chỉ kém 0.01 giây, may mắn lúc này Tinh Nô đã dẫn người tới đón.
Có nháy mắt thở dốc, hắn rốt cục tìm được lời giải thích.
Chỉ thấy hắn ho nhẹ một tiếng, đáp:
- Hôm nay trong bánh ngọt bữa sáng giấu một tờ giấy, phía trên ghi lại nàng cơ duyên xảo hợp được những tin tình báo này, cho nên mới cảnh báo ta.
Yến Tuyết Ngân ồ một tiếng:
- Theo lý thuyết sự kiện này hẳn chỉ có cao tầng của Vương Đình mới biết, vì sao nàng nhận được tin tức.
Ngọc Yên La giải thích:
- Người Hồ tộc xưa nay mạnh vì gạo, bạo vì tiền, quan hệ rất tốt với thế lực khắp nơi, năng lực tình báo của các nàng cũng nổi danh.
Hai nữ Yến, Vân âm thầm gật đầu, nàng quen thuộc Yêu tộc hơn, phán đoán như vậy cũng hợp tình hợp lý.
- Bất quá ta càng hiếu kỳ là tại sao nàng lại thông báo ngươi, còn dùng loại biện pháp này.
Vân Gian Nguyệt nghi ngờ nhìn Tổ An, ở Ma giáo từng bước một trưởng thành, nàng rất mẫn cảm với hết thảy, luôn cảm thấy sự kiện này không thích hợp, nhưng lạ ở chỗ nào nàng lại không nói ra được.
Tổ An sớm đã sắp xếp mạch suy nghĩ, giải thích:
- Hẳn là hôm qua cứu các nàng, nàng tri ân đồ báo. Còn dùng loại biện pháp này thông báo, hẳn là vì tự vệ, miễn cho người biết là nàng thông báo. Hôm nay nàng không ra đưa tiễn, hơn phân nửa cũng là vì tránh hiềm nghi, để thế lực khác cảm thấy nàng và chúng ta quan hệ không tốt.
Nói xong hắn cũng có chút bội phục mình, quả thực là một thiên tài.
- Thì ra là thế.
Chúng nữ thở dài.
- Trước đó còn cảm thấy Đồ Sơn Vũ lãnh đạm, bây giờ mới biết là chúng ta trách oan nàng, lần sau có cơ hội nhất định phải cảm ơn đối phương.
Sau đó mọi người dần dần an tĩnh lại, trong xe rơi vào một loại yên tĩnh quỷ dị.
Ngọc Yên La tìm cơ hội lặng lẽ kéo tay áo Tổ An, nguyên khí truyền âm nói:
- A Tổ, có phải ta trong lúc vô tình đắc tội hai người bọn họ hay không? Ngươi nhất định phải nói cho ta biết, miễn cho ta phạm sai lầm còn không tự biết.
Tổ An xấu hổ:
- Không có, ngươi suy nghĩ nhiều.
Nàng không phải đoán sai, bởi vì nàng bị hắn cho cõng nồi.
- Không, nhất định có việc.
Ngọc Yên La nhíu mày, vô ý thức nhìn về phía hai nữ, lúc sáng chào hỏi đã cảm giác thái độ của các nàng không đúng, mới đầu còn không nghĩ nhiều, nhưng về sau càng ngày càng nhiều dấu vết để lại chứng minh có vấn đề.
