May mắn Tác Luân quận chúa không phải bình hoa, sớm đã làm tốt chuẩn bị xuất thủ, thấy thế hai tay kết ấn, từng chùm sáng màu tím bắn tới, cho Ngân Sa vương tử cơ hội thở dốc.
Thấy cảnh này, Tổ An thất thần, bộ dáng thi pháp của Tác Luân quận chúa rất giống Vân Vũ Tình, ai, cũng không biết hiện tại nàng thế nào.
Lúc này mấy cao thủ khác thấy đồng bạn rơi vào hạ phong, một thiếu niên gào thét:
- Ta đến trợ giúp huynh đệ các ngươi!
Sư Hống Công trực tiếp ngăn trở con cóc kia công kích trí mạng, ngay sau đó hắn nhảy vọt, một quyền đánh vào đầu con cóc kia, đánh cho thân thể con cóc chìm xuống mấy mét.
Cao thủ Yêu tộc ở xung quanh cảm thán:
- Sư Linh không hổ là tồn tại thiên phú cao thứ hai trong Sư tộc bát vương tử, mới mười ba tuổi đã tu luyện tới cảnh giới này!
Tổ An tò mò nhìn về phía Ngọc Yên La:
- Sư tộc thiên phú đệ nhất là ai?
Ngọc Yên La còn chưa trả lời, một mỹ nam tử Tinh Linh tộc cười vang nói:
- Kim huynh, Khổng tiểu thư, Kiều mỗ tới giúp bọn ngươi một chút sức lực.
Nói xong giương cung lắp tên bắn về phía Xích Luyện Thứ Hoa Cự Lang.
Trên mũi tên bọc lấy nguyên khí, cùng không khí ma sát hiện ra tia sáng chói mắt, vừa vặn thừa dịp Kim Thạch, Trường Ninh quận chúa ta ra cơ hội, bắn thủng một cái cánh của cự lang.
Trong lòng Tổ An hơi động, gia hỏa này họ Kiều, không biết có biết Tuyết Nhi hay không.
Kiều Hằng đang muốn bắn ra mũi tên thứ hai, bỗng nhiên biến sắc, vội vàng cải biến phương hướng bắn tới.
Đồng thời thân hình nhanh chóng né tránh.
Đáng tiếc vẫn chậm một bước, một thanh kiếm dài nhỏ xuất hiện, lưu lại một vết thương thật dài ở trước ngực hắn.
Hơn nữa thanh kiếm kia không có dừng lại, giống như giòi trong xương tiếp tục đuổi qua, hiển nhiên không lấy mạng thề không bỏ qua.
Mà vừa rồi Kiều Hằng đang xạ kích, lâm thời bị đánh gãy, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, hiện tại làm sao tránh né được?
- Mạng ta xong rồi!
Trong lòng Kiều Hằng tuyệt vọng.
Đúng lúc này, bên cạnh truyền tới một thanh âm:
- Ngươi nhìn cái gì?
Thanh kiếm kia thoáng cái dừng lại, Ám Hắc Tinh Linh ở trong chỗ tối quay đầu lại nói:
- Nhìn ngươi thì sao?
Sau khi nói xong cả người hắn sửng sốt, mình không phải người nói nhiều, vì sao lại ở thời khắc mấu chốt này phân thần?
Kiều Hằng rốt cuộc tìm được cơ hội thở dốc, nhanh chóng kéo dài khoảng cách.
Lúc này vương tử quận chúa các tộc khác cũng chú ý tới tình huống bên này, không khỏi nổi giận mắng:
- Đoàn Thiên Đức, đến lúc nào rồi, ngươi không giúp đỡ thì thôi, còn tới cản tay?
Ám Dạ Tinh Linh thấy Kiều Hằng đã có phòng bị, biết hôm nay không có cách nào ám sát hắn, lại thêm chọc nhiều người tức giận, hắn cười nhún vai:
- Ta chỉ thử tu vi của Kiều huynh đệ một chút mà thôi, không có ác ý gì, ha ha.
Mọi người trợn trắng mắt, ai cũng rõ ràng cừu oán giữa Tinh Linh và Ám Dạ Tinh Linh, mỗi lần thấy mặt đều sẽ quyết đấu sinh tử, sao có thể tin tưởng hắn nói.
Chỉ là hiện nay tình thế cực kỳ nghiêm trọng, hắn đã cho bậc thang, mọi người cũng không tiện bức bách quá mức.
Ngay cả Kiều Hằng cũng chỉ nhíu mày, không có tính toán động thủ.
Ngược lại tò mò nhìn về phía Tổ An, vừa rồi là đối phương nói, tuy không rõ ràng tại sao Đoàn Thiên Đức lại dừng tay trả lời, nhưng từ ý nghĩa nào đó, là hắn cứu mình một mạng.
Hắn cười chắp tay:
- Đa tạ huynh đài!
Tổ An gật đầu tỏ ý, cũng lười trộn lẫn vào vũng nước đục của đối phương.
Yến Tuyết Ngân ồ một tiếng:
- Vừa rồi ngươi dùng năng lực gì, nhìn có chút giống kỹ năng Ngôn Linh của Long tộc.
Thân là Đại Tông Sư, nàng đương nhiên sẽ không cho rằng vừa rồi Ám Dạ Tinh Linh kia dừng lại đáp chỉ là trùng hợp, mà như bị một loại quy tắc ép buộc.
- Cũng tương tự Ngôn Linh.
Tổ An không biết giải thích kỹ năng bàn phím như thế nào.
Yến Tuyết Ngân liếc hắn một cái:
- Cùng ngươi đồng hành lâu như vậy, át chủ bài trên người ngươi bị chúng ta biết càng ngày càng nhiều, không sợ tương lai chúng ta có đề phòng sao?
Tổ An kinh ngạc:
- Ngươi còn muốn giết ta?
Vân Gian Nguyệt khoác tay lên vai hắn:
- Băng Thạch Nữ ngươi chớ nói lung tung, ta sao có thể giết hảo đệ đệ của mình.
- Yêu nữ!
Thấy nàng tự nhiên thân mật với Tổ An, Yến Tuyết Ngân khó chịu.
Ngọc Yên La đi ra hoà giải:
- Chúng ta thừa cơ đi qua trước đi.
Lúc này Kiều Hằng trợ giúp Kim Thạch và Khổng Nam Tinh, Sư Linh trợ giúp Hùng Đại Hùng Nhị, Đoàn Thiên Đức trợ giúp Tác Luân quận chúa và Ngân Sa vương tử.
Bọn họ đều là người nổi bật của các tộc, có pháp khí trân quý, tuy thực lực không bằng mấy cự thú, nhưng liên thủ lại chiếm thượng phong.
Đặc biệt là bên Cự Ngạc, bỗng nhiên trong đám người xuất hiện một tia ô quang bám vào trên vết thương của nó, sau đó Cự Ngạc kia kêu rên, liều mạng ưỡn ẹo thân thể, nỗ lực đập đối phương xuống.
Đáng tiếc vô luận nó lăn dọa người như thế nào, thủy chung cũng không thể vùng ra.
