Mặt khác có người nỗ lực thi triển lực nguyên tố, dùng lửa đốt rừng cây, ai biết những Hỏa nguyên tố kia đến trên cây tự động tiêu tán, hỏa diễm dập tắt, chỗ nào cháy lên được?
Nhìn bọn hắn trợn mắt hốc mồm, đạo sĩ béo Ngô Lương núp trong bóng tối thầm mắng:
- Một đám ngu xuẩn, rừng cây này là trận pháp đặc thù dẫn động Địa Mạch chi lực bố trí xuống, chỉ cần Địa Mạch chi lực không dứt, trận pháp không hủy, đừng nói các ngươi, coi như Đại Tông Sư tới cũng chưa chắc hủy được.
Đám người Tổ An cũng nhìn ra nơi đây dị thường, không muốn ở cùng những Yêu tộc kia, quay người đi vào rừng cây.
Một vào tán tu dọc theo con đường này cảm nhận được bọn họ bất phàm, cũng vội vàng theo sau, dường như làm thế sẽ nhiều mấy phần cảm giác an toàn.
Những Yêu tộc khác thấy tốn công vô ích thì thu tay lại, ai cũng không nguyện ý hao phí khí lực ở chỗ này, dù sao đợi lát nữa còn phải cùng những người này đoạt bảo.
Có phòng bị, những hạt giống kia không còn cách nào ký sinh lên người bọn họ.
Đương nhiên có chút tu vi kém, hoặc không có pháp bảo hộ thân, thì chỉ có thể bất đắc dĩ lui về.
Mặc dù bảo tàng trọng yếu, nhưng cũng phải có mạng xài nha.
Đám người Tổ An đi ở phía trước, bởi vì sương mù dày đặc, sớm đã không nhìn thấy nhật nguyệt, thậm chí không biết hiện tại là ban ngày hay đêm tối.
Mấy người nhíu mày, trước đó ở bờ bên đầm lầy nhìn qua, tựa hồ rừng cây không quá lớn, theo lý thuyết lấy cước trình của bọn họ, sớm nên đi ra ngoài mới phải.
- Đây là mê cung, còn bị người bố trí xuống trận pháp cực kỳ cao minh.
Yến Tuyết Ngân dừng bước, càng chạy càng không có cảm giác phương hướng, phải biết loại sự tình này không có khả năng phát sinh ở trên người tu sĩ đẳng cấp cao.
Khắp nơi im ắng, chỉ có mọi người cẩn thận từng li từng tí đi đường, giẫm lên cành khô lá héo phát ra tiếng xào xạc, ở dưới bóng đêm vắng vẻ mà trống trải, truyền đi rất xa, bầu không khí có chút quỷ dị.
- Ta cảm thấy không thể đi tiếp, tựa hồ phương hướng ở nơi này có vấn đề.
Tác Luân quận chúa nói.
Sư Linh gật đầu:
- Không sai, đi tiếp sẽ chỉ càng ngày càng mất phương hướng, hao tổn nguyên lực, sau cùng bị những Ma Thụ kia thừa lúc, không bằng chúng ta trước lui ra ngoài, vừa rồi ta thấy cánh rừng cây này không lớn, chúng ta đi vòng qua.
Hắn đề nghị được rất nhiều người đồng ý, loại mê vụ vô cùng vô tận này làm áp lực trong lòng mọi người quá lớn.
Sau khi rời rừng cây quỷ dị, lấy cước trình của bọn họ, mấy chục dặm cũng có thể dễ dàng vòng qua.
Rất nhanh bọn hắn biến thành hành động.
Ngọc Yên La nhìn mọi người:
- Chúng ta tiếp tục thâm nhập hay ra ngoài?
Nàng có chút sầu lo, không muốn bởi vì một đồ vật tăng lên mình hư vô mờ mịt mà để mọi người mạo hiểm.
Vân Gian Nguyệt xem thường nói:
- Đã tới nơi này, nào có đạo lý lui lại.
Bị thương nữa nàng cũng là Đại Tông Sư, dũng khí lớn hơn người bình thường rất nhiều.
Yến Tuyết Ngân cũng gật đầu nói:
- Ta cũng đồng ý tiếp tục thâm nhập, bất quá lại không thể đi mù quáng, trước thăm dò quy luật của trận pháp đã.
Tổ An như có điều suy nghĩ:
- Người thiết kế mê trận này, chỉ sợ sẽ không dễ dàng để người lui ra ngoài như vậy.
Lúc này bên khác truyền đến tiếng kinh hô:
- A, sao cảm giác không giống con đường mới vừa tới?
- Chờ chút, vì sao tiêu ký ta lưu lại ở ven đường không còn!
Có thể kiên trì đến nơi đây, trên cơ bản không có người yếu, từng cái kinh nghiệm giang hồ phong phú, cho nên rất nhiều người vừa nhìn thấy mê vụ liền để phòng, lưu lại tiêu ký đặc thù ở ven đường.
Vừa rồi nghe nói muốn đi ra ngoài trước, những người này còn có chút đắc ý, còn định âm thầm rời đi, để những người khác chết ở chỗ này.
Ai biết bọn họ tìm nửa ngày, lại tìm không thấy tiêu ký mình lưu lại, trong lúc sợ hãi nào còn có tâm tư hố người khác, ào ào kêu lên.
Hoảng sợ là sẽ truyền nhiễm, càng ngày càng nhiều người kêu lên, ngay cả Sư Linh, Tác Luân quận chúa, Kim Thạch cũng run rẩy, trong bọn họ cũng có người lưu lại ấn ký, nhưng tìm không thấy.
Nơi xa, Yến Tuyết Ngân nói:
- Những sương mù này có gì đó quái lạ, tựa hồ câu thông Đại Địa chi lực, toàn bộ đại trận tùy thời thay đổi, bọn họ lưu lại ấn ký tự nhiên tìm không thấy.
- Đại trận này tùy thời biến hóa? Nhưng vì sao đi tới, hoàn toàn không có phát giác được xung quanh động đậy?
Ngọc Yên La kinh ngạc nói.
- Đây chính là chỗ huyền diệu của trận pháp cao cấp, làm cho người trong trận hoàn toàn cảm giác không thấy biến hóa.
Yến Tuyết Ngân tán thưởng.
- Cũng không biết nhân vật lợi hại nào bố trí xuống đại trận này, quả nhiên là kinh tài tuyệt diễm.
Vân Gian Nguyệt bất mãn nói:
- Đừng ở nơi đó thổi phồng người khác, ta biết Bạch Ngọc Kinh các ngươi am hiểu trận pháp, ngươi thân là quan chủ, tự nhiên cũng sẽ không kém, nhanh suy nghĩ làm sao phá trận đi.
