.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2307: Ngọn đèn chỉ đường




Tổ An hiếu kỳ, nhìn Vân Gian Nguyệt biểu hiện khinh thường và xem thường Yêu tộc, chẳng lẽ nàng thật không có huyết thống Yêu tộc?

Nhưng quan hệ của nàng và Vân Vũ Tình lại là chuyện gì?

- Có phải người cùng chúng ta tiến đến đánh lén không.

Kiều Hằng vừa nói chuyện vừa nhìn về phía Đoàn Thiên Đức.

Đoàn Thiên Đức cười lạnh:

- Ngươi không cần công báo tư thù, Ám Dạ Tinh Linh chúng ta không có thói quen móc nội tạng.

Mã Hoàng cũng vội vàng phủ nhận:

- Đây cũng không phải thủ đoạn của Huyết tộc.

Lúc này một tên mập mạp yếu ớt đề nghị:

- Lưu ở nơi này rất nguy hiểm, không bằng chúng ta tiếp tục đi?

- Đi, ngươi biết đi hướng nào sao?

Người khác khinh thường nói, rất nhiều người đều đang suy nghĩ, đây là thủ hạ nhà nào, một chút quy củ cũng không hiểu.

- Không bằng chúng ta thử đi phương hướng Tây Nam?

Tiểu mập mạp chỉ chỉ rừng cây.

- Ngươi biết đường đi?

Tác Luân quận chúa hiếu kỳ đánh giá hắn.

Tiểu mập mạp lắc đầu:

- Không biết, chỉ là hôm qua nằm mơ, mơ ở phía tây nam có cửa hàng bánh bao, ta nghĩ không bằng thử một chút.

Mọi người vốn cho rằng hắn có cao kiến gì, ai biết lại là lý do này, không khỏi mắng lên:

- Cút đi, nơi này nào có chỗ cho ngươi nói chuyện?

- Đây là hàng nhà a, nhanh dắt trở về, mất mặt xấu hổ.

...

Tổ An nghi ngờ nhìn tiểu mập mạp kia, rõ ràng chưa thấy qua, vì sao mình có một loại cảm giác quen thuộc nhỉ.

Cơ hồ trong cùng một lúc, Yến Tuyết Ngân cũng nói:

- Đại khái sờ được dấu vết, chúng ta đi hướng Tây Nam.

Vân Gian Nguyệt châm chọc:

- Băng Thạch Nữ ngươi không được nha, một tiểu mập mạp bình thường cũng nhanh hơn ngươi.

- A, phải không, ta không có chú ý.

Yến Tuyết Ngân kinh ngạc nhìn lại, đáng tiếc tiểu mập mạp kia đã không thấy tăm hơi.

Tổ An nhịn không được bất bình thay Yến Tuyết Ngân:

- Yến tỷ tỷ rõ ràng là đồng thời tính ra.

Vân Gian Nguyệt không có ý nhận lầm:

- Nàng có thân phận gì, cùng người ta đồng thời tính ra còn không mất mặt?

Tổ An sáng suốt ngậm miệng lại, quyết định trước đi phía Tây Nam nhìn xem lại nói.

Nhìn thấy động tĩnh bên này, Sư Linh ồ một tiếng:

- Một kẻ ngu nói chuyện bọn họ cũng tin?

Hắn không biết Yến Tuyết Ngân là tự mình tính ra, chỉ nghĩ bọn hắn nghe mập mạp nói bậy.

Tinh Linh tộc Kiều Hằng trầm giọng nói:

- Dù sao bây giờ chúng ta cũng không có đầu mối, không bằng theo sau thử xem?

Bởi vì vừa rồi được Tổ An cứu, cho nên vô ý thức thân cận.

Sư Linh ngạo nghễ nói:

- Bởi vì một nguyên nhân kỳ lạ đã mạo muội đi tới thật quá không khôn ngoan, không bằng để bọn hắn đi dò đường, nhìn xem kết quả như thế nào.

Tác Luân quận chúa nhíu mày:

- Nơi này sương mù dày đặc, khoảng cách kéo xa sẽ mất đi bóng dáng, coi như thật dò ra cái gì, chúng ta cũng không biết.

Sau khi nói xong nàng cũng chủ động theo theo.

Ngân Sa vương tử một mực đi theo làm tùy tùng tự nhiên cũng dính sát.

Có người đi đầu, rất nhanh tất cả mọi người lục tục ngo ngoe đi theo đoàn người Tổ An.

Sư Linh và thủ hạ lưu lại nguyên chỗ, lộ ra lẻ loi trơ trọi.

- Tiểu vương tử, chúng ta vẫn lưu lại nơi này sao?

Có thủ hạ hỏi dò.

- Lưu cái đầu ngươi, đại bộ đội đều đi, chúng ta lưu ở chỗ này chờ quái vật kia đến tập kích sao.

Sư Linh tát đối phương một cái, sau đó khó chịu theo sau.

- Những cái đuôi này thực đáng ghét.

Vân Gian Nguyệt thấy không ít người theo bọn hắn, trong lòng khó chịu, vẻ mặt nóng lòng muốn thử, như dự định đi giải quyết vài tên.

Tổ An vui vẻ, không nghĩ tới mấy người bọn họ thành ngọn đèn chỉ đường.

- Được rồi, theo thì theo, những người này cũng không tạo được uy hiếp gì với chúng ta. Ngược lại rừng rậm này quá mức cổ quái, không nên phức tạp.

Nghe hắn nói như vậy, Vân Gian Nguyệt hừ lạnh, nhưng không phản bác nữa.

Yến Tuyết Ngân có chút ngoài ý muốn, yêu nữ này ngày thường tùy tính mà làm, vậy mà cũng sẽ nghe người khác nói?

Có điều hiện tại nàng không có thời gian phân tâm, vừa quan sát cảnh vật xung quanh, vừa tính toán trận pháp tương quan.

Tựa hồ người khác cũng sợ quấy rầy nàng, đều ngậm chặt miệng, đám người giống như xếp thành hàng dài, yên lặng đi ở trong mê vụ.

Ở dưới bầu không khí áp lực này, lại thêm trong sương mù dày đặc không biết cất giấu quái vật gì, cơ hồ trong lòng tất cả mọi người đều có sợ hãi, bực bội, mê mang.

Đi không biết bao lâu, Yến Tuyết Ngân dừng lại:

- A?

- Làm sao?

Tổ An hỏi.

- Có chút không đúng.

Yến Tuyết Ngân hơi nhíu mày, tựa hồ có sự tình gì không nghĩ ra.

Đám Yêu tộc kia kinh hãi, nữ nhân này có lai lịch gì, không chỉ nhận biết đại trận cổ quái, ngay cả nhíu mày cũng đẹp mắt như vậy?

Tổ An còn muốn hỏi, bỗng nhiên ánh mắt liếc qua, quét đến một hắc ảnh:

- A, đó là cái gì?

Mọi người lần theo ánh mắt hắn nhìn lại, phát hiện trên mặt đất có đồ vật đen sì nằm sấp, tóc gáy toàn thân không khỏi dựng đứng, chẳng lẽ là quái vật đánh lén kia?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.