Mọi người xiết chặt binh khí trong tay, đề phòng cao độ.
Có người nhịn không được xuất thủ, ám khí bắn về phía đối phương.
Mấy cao thủ khác khẩn trương, nghĩ thầm ngươi chọc giận loại sinh vật này, trời mới biết nó sẽ trả thù như thế nào.
Bất quá còn chưa kịp mắng, lại phát hiện những ám khí kia đánh vào trên bóng đen, nhưng một chút phản ứng cũng không có.
- A?
Mọi người kinh nghi bất định, chẳng lẽ đối phương đang cố ý dụ bọn họ tiếp cận.
Người khác đều không dám lên, Tổ An tài cao gan lớn, thẳng thắn đi qua, rốt cục thấy rõ hắc ảnh trên mặt đất là cái gì.
Cái này không phải là thủ hạ của Sư tộc vừa rồi bị móc sạch nội tạng sao!
Lúc này mọi người thấy hắn không có việc gì, cũng đi theo tới, nhìn thấy thi thể kia, biểu lộ của mọi người đều không tốt.
- Sao chạy nửa ngày lại trở về chỗ cũ!
Sư Linh bất mãn hừ một tiếng.
Những người khác mới đầu còn bội phục Yến Tuyết Ngân, lúc này đều không nhịn được phàn nàn, chỉ là dung mạo nàng quá đẹp, mọi người vô ý thức không có mắng, ngược lại mắng bàn tử lúc trước.
- Tại sao có thể như vậy?
Tổ An tự nhiên biết Yến Tuyết Ngân đi bên này là nàng phán đoán, không thể nào là tùy ý dẫn bọn hắn đi vòng vèo.
- Trận pháp ở nơi đây còn phức tạp hơn ta tưởng tượng, vấn đề hẳn xuất hiện ở trên những mê vụ này.
Yến Tuyết Ngân nhìn xung quanh sương mù dày đặc, cau mày nói.
- Vừa rồi ta chỉ tính toán trận pháp rừng cây, nhưng những mê vụ này và địa mạch tương liên, thậm chí có thể vặn vẹo không gian và thời gian, này mới khiến chúng ta như con ruồi không có đầu đi vòng vòng.
Vặn vẹo không gian và thời gian?
Tổ An giật mình, cái này là thủ đoạn cỡ nào!
Tương đương với bọn họ ở chỗ này nhìn như đi lên phía trước, trên thực tế lại có khả năng đi về sau; ngươi cho rằng đi thật lâu, nhưng thực chỉ qua một cái chớp mắt; ngươi cho rằng qua chớp mắt, nói không chừng đã qua mấy ngày.
- Vậy làm sao bây giờ?
Vân Gian Nguyệt cười lạnh nói.
- Ngươi sẽ không nói cho ta, ngươi không giải quyết được nơi này chứ?
- Nếu như không có những mê vụ này, ta tự nhiên có thể giải mở, hoặc ta không thụ thương, cũng có biện pháp, nhưng hiện tại...
Yến Tuyết Ngân khó khăn.
- Để cho ta suy nghĩ một chút.
Vân Gian Nguyệt vô ý thức muốn mỉa mai nàng vài câu, có điều nàng cũng phân rõ nặng nhẹ, cuối cùng không có quấy rầy nàng ở thời điểm này.
Những Yêu tộc kia càng tranh luận không dứt, đủ loại đề nghị xuất hiện, nhưng rất nhanh liền bị người khác phủ định.
Trong lúc nhất thời ai cũng không dám tiếp tục đi loạn, lo lắng càng lún càng sâu.
Nhưng tiếp tục ở tại chỗ bất động cũng không phải vấn đề, trong sương mù còn cất giấu quái vật móc nội tạng người nha.
Lúc này trong đám người, tiểu mập mạp kia lộ vẻ do dự, cuối cùng cắn răng nói:
- Không bằng để cho ta thử một chút?
- Còn thử? Vừa rồi là ngươi chỉ phương hướng, để chúng ta đi một vòng nha.
- Đúng rồi, ngươi từ đâu tới?
...
Mọi người đang nín một bụng tức giận, trong nháy mắt có chỗ phát tiết.
Mập mạp kia cũng không tức giận, cười híp mắt nói:
- Dù sao hiện tại cũng không có biện pháp khác, không bằng lấy ngựa chết làm ngựa sống.
Mọi người trợn trắng mắt, sao gia hỏa này nói chuyện xui xẻo như thế.
Tác Luân quận chúa mở miệng:
- Để hắn thử một chút đi.
Nàng ở trong đám Yêu tộc này thân phận tôn quý nhất, xưa nay cũng có uy tín, nàng đã nói như vậy, người khác cũng không tiện nói gì, để cho mập mạp kia thử một chút.
Mập mạp kia xoa tay, cười hắc hắc nói:
- Cái này, sự tình ta muốn làm phải tiêu hao lớn lượng nguyên thạch, trong ví ta lại rỗng tuếch, chỉ có thể làm phiền các vị.
Tác Luân quận chúa:
- ...
Bọn người người:
- ...
Rất nhiều người siết quả đấm muốn đánh hắn, cuối cùng may có Tác Luân quận chúa ngăn lại, ném một cái túi đến trong ngực hắn:
- Những thứ này có đủ không.
Mập mạp kia mở túi ra nhìn xem, nguyên khí nồng đậm tứ tán, người xung quanh nhón chân lên ngó ngó, chỉ thấy bên trong nằm từng viên nguyên thạch sáng long lanh, hơn nữa thể tích còn không nhỏ, hiển nhiên đều là nguyên thạch Thiên cấp.
Nguyên thạch cũng chia làm Phàm, Địa, Thiên, Tiên, Thần, chỉ bất quá không hi hữu giống như binh khí Thiên cấp, các thế lực có không ít nguyên thạch Thiên cấp, chỉ là Tiên cấp và Thần cấp thì hiếm thấy.
Mọi người tán thưởng, không hổ là Tác Luân quận chúa, vừa ra tay là một túi nguyên thạch Thiên cấp.
Mập mạp kia khó xử:
- Còn chưa đủ.
Bên cạnh có người mắng:
- Mập mạp chết bầm, 100 viên nguyên thạch Thiên cấp cũng không đủ, ngươi còn muốn bao nhiêu?
Giữa sân đều là cao thủ, vừa rồi nhìn qua đã đại khái tính được số lượng.
- Còn thiếu rất nhiều, nơi này nhiều nhất chỉ đủ 10%.
Bàn tử ủy khuất nói.
- Ta có 150 viên, cầm lấy dùng đi.
Trường Ninh quận chúa cũng đưa qua một cái túi.
Nghe nàng cho ra số lượng còn nhiều hơn mình, Tác Luân quận chúa hơi nhướng mày, bất quá không nói gì thêm.
