Quái vật lông đen kia vẫn nức nở, ôm đầu tựa hồ rất thống khổ, nhưng nữ tử vỗ nhẹ thân thể hắn, trong miệng không biết hát giai điệu ca dao gì, quái vật kia dần dần bình tĩnh lại.
Tựa hồ rất hưởng thụ cảm giác ở trong ngực nàng, còn điều chỉnh tư thế, vẻ ngoan lệ biến mất hơn phân nửa, thay vào đó là an tường và không muốn xa rời.
- Phu nhân xưng hô như thế nào.
Tổ An trầm giọng hỏi.
- Các ngươi đến cùng là chuyện gì xảy ra?
- Tất cả mọi người gọi ta Ngư phu nhân.
Nữ tử kia vừa trả lời, Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt thần sắc quỷ dị nhìn về phía Ngọc Yên La, sao nghe giống nàng như vậy?
Ngọc Yên La cũng mê hoặc, trước đó ở trong ngọc quan, nàng có thể cảm giác được trên người đối phương có cảm giác thân thiết, bây giờ đối phương sống lại, loại cảm giác kia càng thêm rõ ràng.
Dường như đối phương là thân nhân của mình, nhưng nàng rõ ràng không phải Mỹ Đỗ Toa nhất tộc.
Lúc này nữ tử kia lại chậm rãi nói:
- Đây là phu quân ta, quốc quân Tùy quốc năm đó, mọi người đều gọi hắn Tùy Hầu.
- Tùy quốc?
Trên bệ đá, mọi người đưa mắt nhìn nhau, mặc kệ là Nhân tộc hay Yêu tộc, đều chưa từng nghe qua có Tùy quốc gì.
Trong lòng Tổ An lại hơi động, Tùy quốc, Tùy Hầu?
Kiếp trước trên Địa Cầu cổ đại xác thực có một quốc gia như thế.
Chú ý tới vẻ mờ mịt trên mặt mọi người, nữ tử kia có chút ngoài ý muốn:
- Chưa từng nghe qua sao, xem ra thời gian quá xa xưa, Tùy quốc đã tiêu tán ở trong dòng sông lịch sử.
Sau đó ngón tay nàng ôn nhu giúp quái vật chỉnh lý tóc, dường như vừa nhớ lại vừa trả lời:
- Lần thứ nhất ta nhìn thấy phu quân là ở trong một sơn cốc, lúc đó ta và địch nhân trải qua một trận sinh tử đại chiến, bản thân bị trọng thương, thậm chí thân thể sắp gãy thành hai đoạn, không cách nào bảo trì hình người. Vừa vặn hắn đi ngang qua, không chỉ không có bởi vì ngoại hình của ta mà ghét bỏ, ngược lại lệnh thủ hạ trị liệu, thậm chí còn tự tay băng bó vết thương, một mực chiếu cố ta...
- Hắn thật là một người rất hiền lành.
Nữ tử cúi đầu nhìn quái vật trong ngực, trên mặt cực kỳ ôn nhu.
Mọi người giật mình, không hẹn mà cùng nghĩ đến những bích hoạ kia, phía trên tựa hồ vẽ lại sự tình này.
Bất quá lúc trước vẽ gãy thành hai đoạn là một con rắn.
Ánh mắt Ngọc Yên La nhìn về phía nữ tử có chút sốt ruột, nữ tử này quả nhiên là đồng loại, nhưng vì sao mình ở trên người nàng không cảm giác được bất luận khí tức đồng loại gì?
Uy áp trong cơ thể đối phương cũng không phải bắt nguồn từ thực lực, mà đến từ huyết mạch áp chế, chẳng lẽ trên đời còn có Xà tộc huyết thống càng cao quý hơn Mỹ Đỗ Toa?
- Tùy Hầu Châu!
Lúc này Tổ An rốt cục nhớ tới mình từng nghe qua cố sự tương tự.
Hòa Thị Bích, Tùy Hầu Châu là hai bảo vật nổi danh nhất Trung Quốc thời kỳ Xuân Thu, chỉ bất quá Tùy Hầu Châu rất sớm đã tung tích không rõ, cho nên so với Hòa Thị Bích, danh khí của nó kém hơn.
Nữ tử kia hơi kinh ngạc:
- A, ngươi lại biết được đoạn chuyện cũ này? Không sai, về sau thương thế khôi phục, ta vì báo ân, nên trở về tìm hắn, đưa bản mệnh bảo châu cho đối phương, thế nhân xác thực xưng là Tùy Hầu Châu.
Trong lúc nhất thời Tổ An có chút hoảng hốt, sau khi mình đi tới thế giới này, phát hiện rất nhiều di tích và truyền thuyết có quan hệ với kiếp trước, nhưng những thứ này hoặc nhiều hoặc ít đều tăng thêm sắc thái thần thoại, thật là lịch sử của thế giới mình biết kia sao.
- Nhưng dựa theo ghi chép, ban đầu là một con rắn ngậm châu báo ân, chẳng lẽ ngươi là...
Tổ An chần chờ hỏi.
Nữ tử kia hơi gật đầu:
- Không sai, ta là hậu nhân của Nữ Oa, trên người xác thực có huyết mạch Xà tộc.
Trên bệ đá, mọi người không hiểu ra sao, các nàng chưa từng nghe qua Nữ Oa, có điều biết rõ đối phương quả nhiên cũng là Xà tộc, thì đều nhìn về phía Ngọc Yên La.
Ngọc Yên La hô hấp dồn dập, quả nhiên là đồng tộc, nhưng vì sao mình chưa từng nghe qua Nữ Oa tộc?
- Nữ Oa?
Tổ An chấn kinh, ở trong thần thoại Trung Quốc, năm đó trên trời xuất hiện một lỗ thủng lớn, Nữ Oa không chỉ bổ thiên, còn dùng Ngũ Sắc Thần Nê tạo ra nhân loại.
Nữ tử kia giải thích:
- Thủy Tổ là truyền thuyết mà thôi, những hậu nhân như chúng ta không có năng lực thông thiên như thế.
Nàng lại cúi đầu nhìn nam tử trong ngực, trên mặt nhiều một tia ôn nhu:
- Được hắn cứu giúp, đoạn thời gian kia sớm chiều ở chung, ta bất tri bất giác ưa thích nam nhân ôn nhu này, cho nên về sau không chỉ ngậm châu báo ơn, còn cố ý hóa thành hình người ngẫu nhiên gặp hắn, phảng phất như trời đã định trước, hắn rất nhanh liền yêu ta.
Thần sắc mọi người cổ quái, nghĩ thầm ngươi đẹp như vậy, chủ động đến gần nam tử, trên đời ai có thể cự tuyệt? Không yêu ngươi mới kỳ quái.
