Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2366: Ngộ nhập trung tâm




Yến Tuyết Ngân lại lắc đầu: - Thế nhân đều cho rằng hắn rất nhẹ nhàng, nhưng căn cứ tình báo của Bạch Ngọc Kinh, lúc đó hắn đi ra giống như bị thương, hơn nữa còn không nhẹ, sau khi trở lại kinh thành liền tĩnh dưỡng rất nhiều năm, thậm chí có truyền ngôn, nói kỳ hạn Thiên Nhân Ngũ Suy của hắn đến sớm như thế, trừ trước kia đại chiến với Yêu Hoàng lưu lại đạo thương, là do lần này tiến vào Đại Tuyết Sơn làm bị thương căn cơ.

- Cái gì?

Tổ An chấn kinh.

Ngay cả Địa Tiên thiên hạ vô địch, tiến vào Đại Tuyết Sơn cũng lưu lại thương thế nghiêm trọng như vậy, cộng thêm từ cổ chí kim nhiều cao thủ như vậy táng thân ở bên trong, hắn lại tự phụ cũng không cho rằng mình là ngoại lệ.

- Chẳng lẽ là thiên ý?

Hắn không khỏi uể oải, xem ra ngày mai là rất khó chạy trở về Vân Trung quận.

Tổ An buồn bực, ngươi đã biết, vì sao không nói sớm, để ta đi một chặng đường oan uổng, hiện tại muốn đổi đường đã không có khả năng.

Lúc này Yến Tuyết Ngân nói: - Mặc dù hạch tâm của Đại Tuyết Sơn rất nguy hiểm, nhưng chúng ta có thể từ bên mép vòng qua.

Tổ An hơi nghi hoặc: - Bên mép thì không nguy hiểm? Vì sao trước đó ở Vân Trung quận nghe được truyền thuyết, cho dù là bên mép Đại Tuyết Sơn, cũng cực kỳ nguy hiểm, quyết không thể đi vào?

Yến Tuyết Ngân đáp: - Cho dù là bên mép Đại Tuyết Sơn, xác thực cũng rất nguy hiểm, nhưng đó là đối với người bình thường, lấy tu vi và chiến lực của ngươi, tuy đi qua bên mép có nguy hiểm nhất định, nhưng hẳn có thể tiếp nhận.

Nói đùa cái gì, gia hỏa này có thể cùng mình đánh cho ngươi tới ta đi, tối hôm qua còn mới đánh bại một lão yêu quái mấy ngàn năm, lực chiến đấu như vậy xác thực đã đủ.

Nghe nàng nói như vậy, Tổ An mới buông lỏng một hơi: - Tốt, vậy chúng ta thử xem.

Hắn cũng không muốn bởi vì không thể quay về, sau đó bị phán thành phản quốc, không nói bởi vậy cả đời đào vong bên Yêu tộc, bên Nhân tộc còn có người nhà của hắn, mình làm sao có thể bỏ các nàng mà đi.

- Thấy ngọn núi giống ngón tay kia không, đi bên kia.

Yến Tuyết Ngân chỉ vào nơi xa nói.

Tổ An ngoài ý muốn: - Ngươi biết đường?

Yến Tuyết Ngân giải thích: - Sớm mấy năm trước, vì cảm ngộ tinh túy của Tuyết Hoa Thần Kiếm, ta phải tìm một nơi băng tuyết ngập trời bế quan, mà nhìn khắp thiên hạ, Đại Tuyết Sơn là địa phương thích hợp nhất. Tuy mới đầu có tự mình hiểu lấy, cảm thấy ngay cả hoàng đế cũng bị thương, tuyệt đối đừng xâm nhập, nhưng sau khi tới vẫn không nhịn được.

- May mắn ta vừa vào không bao lâu, liền phát giác được một cỗ khí tức khủng bố, liền quyết định quay trở về.

Nói lên chuyện cũ năm đó, nàng cũng thổn thức.

- Ngay cả ngươi cũng cảm thấy khủng bố?

Tổ An kinh ngạc.

- Đúng vậy, lúc đó thậm chí ta cảm nhận được khí tức tử vong, cho nên lui rất nhanh.

Yến Tuyết Ngân nói, tuy tu sĩ coi trọng thẳng tiến không lùi, nhưng biết rõ hẳn phải chết còn lao lên, thì đó là ngu ngốc.

Nghe nàng nói, Tổ An không dám có bất kỳ may mắn, cực kỳ tập trung tinh thần.

Dựa theo Yến Tuyết Ngân chỉ đường, Tổ An dần dần tiếp cận Đại Tuyết Sơn, nơi xa, đỉnh núi ở dưới ánh mặt trời chiếu sáng tản ra từng trận kim quang, lần này cách gần thậm chí còn ẩn ẩn nhìn thấy một số hư ảnh đình đài lâu các, như Thiên Đình trong thần thoại.

Tổ An nghĩ thầm khó trách nhiều người nói trong Đại Tuyết Sơn có trọng bảo, xác thực rất bất phàm.

Nói là Đại Tuyết Sơn, nhưng thực là một sơn mạch vô biên vô hạn, muốn đi đường vòng là căn bản không có cách nào lượn qua.

May mắn có Yến Tuyết Ngân chỉ đường, hai người từ một ngọn núi hình ngón tay cắt vào.

Tiến vào phạm vi núi tuyết, nhiệt độ xung quanh giảm xuống đột ngột.

Yến Tuyết Ngân kìm lòng không được lạnh run, hiển nhiên lấy tu vi của nàng bây giờ, rất khó ứng đối giá lạnh như vậy.

Tổ An vừa nâng nàng, vừa nắm chặt tay, trên dưới đồng thời chuyển nhiệt khí vào trong cơ thể nàng.

Sắc mặt Yến Tuyết Ngân đỏ lên, bất quá không có cự tuyệt, dù sao cái này cũng không phải lần đầu tiên, quen rồi.

Có điều nàng vẫn nhắc nhở: - Ngươi không nên lãng phí công lực ở trên người ta, lúc nào cũng có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Tổ An mỉm cười: - Nếu ngươi bị đông cứng, với ta mà nói là nguy hiểm lớn nhất.

Yến Tuyết Ngân ngẩn ngơ, nhìn nụ cười ấm áp của đối phương, nàng cảm thấy tim mình như bị cái gì gõ ra.

Theo hai người tiếp tục xâm nhập, rất nhanh gió tuyết trở lên lớn, gió lạnh gào thét xen lẫn bông tuyết, như đao cắt ở trên người.

Nếu như gặp phải bão tuyết bình thường, thuyết pháp như vậy chỉ là một tỷ dụ, nhưng lần này là miêu tả chi tiết.

Trên thân hai người đều sinh ra cảm giác nhói nhói, thậm chí y phục trên người bị cắt ra lỗ hổng.

Tổ An kinh hãi, vội vàng dùng thân thể ngăn trở gió tuyết thay Yến Tuyết Ngân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.