.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2395: Mới tước vị




Yến Tuyết Ngân lạnh lùng liếc hắn:

- Ta nói rồi, những ngày này ta một mực ở cùng với hắn, lúc trước vì hủy vết nứt không gian, dẫn đến toàn bộ mỏ quặng sụp đổ, chúng ta bị nhốt ở bên trong... Thẳng đến vừa rồi mới về, nói câu câu đều là lời thật, nếu không tin, ta có thể lập thiên đạo thệ ngôn, cũng có thể mời Tế Tửu đến vấn tâm.

Tổ An âm thầm bật cười, nữ nhân này mặt ngoài nhìn thuần khiết, không nghĩ tới cũng xấu bụng như vậy, nàng nói xác thực câu câu đều là thật, chỉ bất quá giấu diếm một số nội dung trọng yếu mà thôi, lại thêm nhìn góc độ khác biệt, lập tức đưa đến hiệu quả hoàn toàn khác biệt.

Quả nhiên, chúng quan viên đều hét lên:

- Không cần thiết.

- Đúng vậy, ai không biết Yến tiên tử xưa nay cao khiết, chưa bao giờ nói dối.

- Chúng ta đương nhiên tin tưởng Yến tiên tử!

- Tổ An là anh hùng của Nhân tộc, nên gia phong!

...

Ánh mắt của Bích Linh Lung sắp cười thành trăng lưỡi liềm, không nghĩ đến A Tổ không chỉ trở về từ cõi chết, còn nhân họa đắc phúc, phải tìm cơ hội cảm tạ Yến quan chủ một chút.

n, trước đây ít năm xác thực coi nhẹ những tông môn ẩn thế kia, đợi lát nữa lệnh thủ hạ chuẩn bị hậu lễ, đưa đến Bạch Ngọc Kinh.

Bùi Miên Mạn cũng thở một hơi dài nhẹ nhõm, nghĩ thầm không hổ là sư phụ của Sơ Nhan, vẫn hướng về lão công của đồ đệ.

Chờ chút, quyết không thể để nàng biết sự tình của ta và A Tổ, bằng không làm nàng tức giận, muốn chủ trì công đạo cho đồ đệ, đường đường Đại Tông Sư, ở Vân Trung quận này ai có thể ngăn cản?

Mấy nhà hoan hỉ mấy nhà sầu, Hứa Vũ nghe xung quanh nghị luận ầm ĩ, biết lần này triệt để xong, chỉ cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, mắt tối sầm lại, khí cấp công tâm ngất xỉu.

- Hứa đại nhân, Hứa đại nhân ngươi làm sao vậy?

Đồng liêu của hắn sợ hãi, vội vàng đi đỡ.

Chỉ bất quá nhân số so với vừa rồi ủng hộ, đã ít đi rất nhiều.

Quan trường là chỗ thói đời nóng lạnh như vậy, bởi vì mọi người đã nhìn ra lần vạch tội này thất bại, hắn khẳng định không có kết cục tốt.

Mấu chốt là Tổ An còn ôm đùi Yến Tuyết Ngân, lại thêm Thái Tử Phi sủng hạnh, về sau cơ bản có thể đi ngang, không nhìn thấy Hứa Vũ có cơ hội xoay người.

Tổ An tự nhiên không có chút đồng tình, nếu lần này hắn thua, kết cục chỉ sẽ thảm hại hơn.

Trong Ảnh âm Kính, hoàng đế vẫn biểu đạt lo lắng với cấp dưới:

- Người đâu, đỡ Hứa đại nhân xuống, mời đại phu trị liệu cho hắn.

Rất nhanh vây cánh của Hứa Vũ luống cuống tay chân dẫn hắn đi.

Tiếp xuống hoàng đế trầm giọng hỏi:

- Chư vị cảm thấy Tổ đại nhân lập loại đại công này, nên phong thưởng cái gì cho thỏa đáng.

Tang Hoằng nghe mà trái tim băng giá, hoàng đế từ đầu tới cuối biểu hiện giống như người không liên quan, dường như trận vạch tội kinh tâm động phách vừa rồi không có quan hệ gì tới hắn, nhưng người sáng suốt đều rõ ràng, nếu không phải hắn ngầm đồng ý, trận vạch tội này căn bản không mở được.

Lấy hắn lý giải, thật muốn khen thưởng cấp dưới, căn bản sẽ không nói loại lời lập lờ nước đôi, mà chí ít định ra phương hướng, lại do các đại thần thảo luận chi tiết.

Quả nhiên, tại chỗ đều là nhân tinh, nhìn ra thái độ của hoàng đế, từng cái ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời không ai lên tiếng.

Lúc này âm thanh thanh thúy của Bích Linh Lung vang lên:

- Tổ đại nhân cứu vãn ngàn vạn lê dân bách tính, vì Nhân tộc tiêu trừ đại họa, ta cảm thấy công lao này phong Công cũng không đủ.

Dựa theo quy định bất thành văn của triều đình, bình thường chỉ có con cháu Hoàng tộc mới phong Vương, thần tử phong Công đã là đỉnh phong.

Nàng đương nhiên biết như vậy không quá hiện thực, bất quá sư tử há mồm, mới có không gian cho đối phương trả giá.

Quả nhiên, rất nhanh có quan viên đi ra nói:

- Tổ đại nhân ngắn ngủi mấy tháng, đã từ bình dân thăng làm Nam Tước, về sau rất nhanh lại thăng Tử Tước, nếu bây giờ thoáng cái thành Công Tước, tốc độ lên chức không khỏi quá nhanh.

Bích Linh Lung lạnh lùng nói:

- Đại Chu triều chúng ta có thể bách chiến bách thắng, là coi trọng có công tất thưởng, nếu như lấy tốc độ lên chức nhanh làm lý do, như vậy không khỏi lạnh tâm tướng sĩ.

Không ít đại thần trợn trắng mắt, nghĩ thầm nhiều người như vậy lập xuống công lao, có ai lên chức nhanh như Tổ An không?

Bích Tề lo lắng nữ nhi kéo cừu hận quá mức, hắng giọng đi ra nói:

- Công lao của Tổ đại nhân xác thực nên thưởng, có điều tuổi của hắn quá nhỏ, nếu một bước lên trời, thực không phải phúc của bề tôi, theo thần thấy không bằng phong làm Bá Tước.

Tang Hoằng nghe mà âm thầm bội phục, quả nhiên là lão hồ ly của chính đàn, ai cũng không đắc tội, cho dù là Tổ An nghe cũng có thể cảm nhận được hắn ân cần đề điểm.

Hoàng đế gật đầu, lời này xác thực hợp ý hắn, Tổ An lập đại công, không khen thưởng sao được, khen thưởng quá nhiều trong lòng hắn khó chịu, Bá Tước vừa vặn:

- Vậy thăng làm Bá Tước, mọi người có thể thảo luận vấn đề xưng hào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.