Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2397: Ta là người như thế sao?




Tổ An đang tò mò, kết quả nhìn thấy Yến Tuyết Ngân đứng ở cửa khuôn mặt sương lạnh, trong nháy mắt minh bạch: - Ha ha, thật đúng dịp.

Yến Tuyết Ngân không có trả lời, thẳng đến Tang Hoằng triệt để rời đi, mới phất tay áo một cái, đóng cửa lại.

Thấy khuôn mặt nàng lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, Tổ An ngượng ngùng cười cười: - Người ta cũng chỉ tùy ý vui đùa, thực không có ý nghĩ như vậy.

Yến Tuyết Ngân hậm hực nói: - Cùng ngươi trở về là sai lầm, không chỉ thất thân...

Nói tới chỗ này nàng hơi đỏ mặt, sau đó tiếp tục nói: - Hiện tại ngay cả danh tiếng cũng bị ngươi hủy.

Tổ An đứng dậy: - Ai dám hủy danh tiếng của ngươi, ta giúp ngươi đánh hắn, hiện tại ở Vân Trung quận, không có mấy cái là ta đánh không lại.

- Vừa đột phá Tông Sư đã kiêu ngạo như thế.

Yến Tuyết Ngân bản năng muốn dùng ngón tay đâm đầu hắn, nhưng lập tức ý thức được động tác này quá thân mật, liền không lọt dấu vết thu hồi ngón tay.

- Lại nói, ngươi thật giúp ta ra mặt, còn không phải càng tô càng đen.

- Vậy mặc cho những lời đồn này truyền bá sao?

Bộ dáng của Tổ An nhìn giống như rất chờ mong.

Yến Tuyết Ngân hừ một tiếng: - Bằng vào tác phong làm việc ngày thường của ta, lời đồn như vậy không có chỗ thịnh hành, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi đừng tiếp cận ta.

- Tốt tốt tốt, về sau ta gặp ngươi coi như không quen biết?

Tổ An đành phải theo ý nàng.

- Đương nhiên không được, ta vừa giúp ngươi đại ân, nếu làm như không biết ngược lại quá khả nghi, huống chi ta còn là sư phụ của Sơ Nhan...

Nói tới chỗ này nàng im bặt, trong lòng một đoàn đay rối.

Gian phòng rơi vào yên tĩnh quỷ dị.

Tổ An cũng nhíu mày, giữa hai người kẹp lấy Sơ Nhan, xác thực rất phiền phức.

Lúc này bên ngoài truyền tới thanh âm tùy tiện: - Tổ huynh...

Yến Tuyết Ngân biến sắc, bởi vì vừa rồi hai người nói chuyện phiếm, nàng bản năng có chút chột dạ, vội vàng trốn đến sau tấm bình phong: - Không được nói ta ở chỗ này.

Kết quả vừa giấu vào thì hối hận, mình rõ ràng có thể công khai rời đi, lúc này núp ở bên trong bị phát hiện mới thật nói không rõ ràng.

Nhưng lúc này muốn rời đi đã không kịp, hai người đẩy cửa đi vào, nàng thông qua khe hở bình phong vụng trộm nhìn một chút, nhận ra bọn họ là người sứ đoàn khâm sai, tựa hồ địa vị ở trong sứ đoàn không thấp, bất quá đối với nàng mà nói, hoàn toàn thuộc về người qua đường.

Nếu Bùi Hữu và Cao Anh biết rõ mình ở trong lòng Yến tiên tử, ngay cả tên cũng không lưu được, chỉ sợ sẽ thương tâm tự sát.

- Tổ huynh, ngươi cuối cùng cũng trở về, lần này hù chết ta.

- Đúng vậy, chiến trận làm lớn như thế, ta còn tưởng lần này ngươi xong đời.

Cảm nhận được hai người lo lắng, trong lòng Tổ An cũng dâng lên cảm giác ấm áp: - Đa tạ hai vị trong khoảng thời gian này giúp ta bảo trì chu toàn.

- Nói những thứ này quá khách khí.

Bùi Hữu cười ha ha, bỗng nhiên cái mũi hít hít.

- A, sao lại có mùi thơm của nữ tử.

Sau tấm bình phong, tim Yến Tuyết Ngân nhảy một cái, sợ bị đối phương phát hiện mình tồn tại.

Tổ An cũng tức đến xạm mặt lại, Bùi Hữu này ở trước mặt người ngoài là soái ca lãnh khốc, nhưng người quen thuộc đều biết hắn háo sắc.

Bất quá không thể không bội phục cái mũi của hắn, mùi hương của Yến Tuyết Ngân thoang thoảng hắn cũng ngửi được, gia hỏa này có tiềm chất làm Điền Bá Quang nha.

- Thật sao, có thể là trong phòng đổi đàn hương.

Tổ An cười ha hả, muốn lừa dối vượt qua kiểm tra.

Bùi Hữu lắc đầu: - Không phải đàn hương, là mùi nữ nhân, mùi vị kia ta giống như ngửi qua ở nơi đó, sao nghĩ không ra nhỉ...

Yến Tuyết Ngân vừa thẹn vừa giận, nguyên khí truyền âm nói: - Nếu để hắn biết là ta, ngươi chết chắc!

Tổ An đổ mồ hôi, đang muốn nói cái gì di chuyển lực chú ý của Bùi Hữu, ai biết hắn trực tiếp vỗ tay: - Ta nhớ rồi, đây là mùi của Bạch Ngọc Kinh Yến tiên tử.

Trong đầu Yến Tuyết Ngân oanh mình, tâm muốn giết Tổ An cũng có.

Nhìn hệ thống tăng vọt điểm nộ khí, Tổ An cười khổ, cái đồ chơi này thật là tai bay vạ gió.

Hắn đành phải giải thích: - Vừa rồi Yến quan chủ có tới, chỉ điểm ta vài câu thì rời đi.

Sau tấm bình phong, Yến Tuyết Ngân hài lòng gật đầu, gia hỏa này cũng không phải quá đần.

Bùi Hữu lộ vẻ tiếc nuối: - Yến quan chủ xác thực tiên khí tung bay, thật hâm mộ ngươi có thể được nàng đề điểm.

Thần sắc của Tổ An cổ quái, nghĩ thầm nếu ta nói cho ngươi, ta còn có thể cày cấy ở trên người nàng, bắt nàng bày đủ loại tư thế để chơi, ngươi còn không ngất xỉu.

Lúc này Cao Anh nói: - Yến quan chủ xác thực như tiên, đáng tiếc trên người thiếu vài tia nhân gian khói lửa, nào có hiểu được chiều người như hoa khôi thanh lâu, Tổ huynh, lần này vì bày tiệc tẩy trần cho ngươi, ta cố ý ở Bích Ngọc Phường đặt trước mấy hoa khôi, đi, hôm nay bao ngươi hài lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.