Ban đầu ở trong sơn động kia, đột nhiên sâu trong sơn động bạo phát ra khí tức khủng bố, Yến Tuyết Ngân bị dọa đến vội vàng kéo Tổ An trốn, bởi vì nàng cảm giác được khí tức của đối phương quá mạnh, bây giờ hai người đều có thương tích, càng không phải là đối thủ.
Ngàn vạn năm qua, các loại truyền thuyết khủng bố của Đại Tuyết Sơn đã xâm nhập nhân tâm, lại thêm trước đây không lâu mới gặp Tuyết Nữ tu vi Địa Tiên, hai người đã thành chim sợ cành cong.
Bất quá vừa chạy mấy bước, Tổ An dừng lại, Yến Tuyết Ngân phát hoảng, lấy tốc độ của hai người, toàn lực rời đi nói không chừng còn có một tia sinh cơ, nhưng bây giờ do dự, chỉ sợ nửa tia sinh cơ cũng không có.
Đương nhiên nếu lưu Tổ An lại, dùng hắn trì hoãn truy binh, cơ hội đào tẩu của Yến Tuyết Ngân ngược lại lớn hơn một chút.
Bất quá coi như hai người không có tầng quan hệ kia, lấy tính tình của nàng, cũng không làm được loại chuyện này.
Cho nên có chút tức giận lưu lại: - Ngươi làm sao vậy?
- Yên tâm, lần này nói không chừng không có nguy hiểm gì.
Tổ An vỗ vỗ tay nàng an ủi.
- Bởi vì ta cảm giác được khí tức này quen thuộc.
Yến Tuyết Ngân bản năng thu tay về, có điều rất nhanh bị câu sau hấp dẫn: - Quen thuộc?
Khí tức khủng bố như thế, hiển nhiên là Địa Tiên mới phát ra, hắn lại quen thuộc?
Đến cùng ai là Đại Tông Sư, nói tới kiến thức rộng rãi, tựa hồ mình kém xa hắn.
Tổ An không có trả lời, mà trực tiếp đi vào.
Yến Tuyết Ngân cắn môi, cuối cùng vẫn theo sau.
Càng đi vào trong, cỗ khí tức kia càng mãnh liệt, thậm chí Yến Tuyết Ngân sinh ra cảm giác linh hồn run rẩy, trong nội tâm nàng ai thán: Xong, lần này đoán chừng sẽ chết ở chỗ này.
Ai biết Tổ An lại giống như người không có chuyện gì, tiếp tục đi vào trong.
Yến Tuyết Ngân dù sao cũng là Đại Tông Sư tâm chí kiên định, việc đã đến nước này, nàng cũng rất muốn nhìn đến cùng là cường giả gì, coi như chết rõ ràng.
Bất quá để nàng ngoài ý muốn là, không nhìn thấy cường giả tuyệt thế gì, mà thấy một địa phương tương tự tế đàn, dựng khá đơn sơ.
Yến Tuyết Ngân cảm thấy quái dị, cái này cũng không phải tế đàn gì, mà là một trận pháp, nhìn như do người qua loa dựng thành, nhưng lại tràn ngập đạo vận và thiên địa chí lý, phía trên còn khắc hoạ rất nhiều phù văn phức tạp, rườm rà đến ngay cả nàng cũng nhìn không thấu.
Tiện tay làm cũng có thể đại biểu cho Thiên Đạo, cái này là cảnh giới cỡ nào?
Đột nhiên những phù văn ở xung quanh trận pháp sáng lên, một bóng người mơ mơ hồ hồ xuất hiện ở trung ương.
Khoảng cách gần như vậy, loại uy áp khủng bố kia khiến người ta có xúc động cúi đầu xưng thần.
Bất quá Yến Tuyết Ngân rõ ràng, nếu thật quỳ xuống, vậy đạo của mình sẽ bị pháp tắc của đối phương ảnh hưởng, về sau chỉ có thể sống ở dưới cái bóng của đối phương, không có khả năng chứng đạo.
Thế nhưng khoảng cách song phương quá gần, nàng không chỉ có thương tích trong người, hơn nữa vừa rồi còn phát sinh sự tình khắc cốt ghi tâm, lo được lo mất, vốn là thời điểm thần chí yếu ớt nhất, cả người như chiếc thuyền trong nộ hải, tùy thời sẽ bị sóng lớn lật úp.
Đúng lúc này, Tổ An nắm tay nàng, một dòng nước ấm đưa vào trong cơ thể nàng, nàng nhất thời cảm thấy cả người chấn động, bầu trời vốn mây đen dày đặc dần dần sáng sủa, một mặt trời ấm áp dâng lên, cực kỳ dễ chịu.
- Vậy mà để hắn thành mặt trời của mình...
Sắc mặt của Yến Tuyết Ngân đỏ bừng, vừa rồi cũng không phải cảnh thật, mà là một loại cảm thụ hư ảo, hiển nhiên trong tiềm thức rất thân cận đối phương.
Nàng vội vàng tập trung ý chí, không cho cường giả khủng bố kia ảnh hưởng đến đạo của nàng, kết quả bất tri bất giác để Tổ An chiếm đạo của nàng, thành trung tâm của cuộc đời mình.
Nàng hiếu kỳ, vì sao cảnh giới của mình cũng duy trì không được, Tổ An lại như người không việc gì?
Theo đạo lý lấy cảnh giới của hắn không có khả năng chống cự lâu hơn mình?
Nàng lần nữa quan sát hư ảnh trên trận pháp, lúc này nàng dần dần có cảm giác quen thuộc, không khỏi biến sắc: - Chẳng lẽ là...
Tổ An gật đầu: - Không sai, đây chính là khí tức của Hoàng Đế.
Mặc dù Yến Tuyết Ngân đã gặp Hoàng Đế, nhưng hai người chưa hề giao thủ, không quá quen thuộc khí tức của hắn.
Ngược lại Tổ An ở Tây Khuyển Khâu, cùng phân hồn của Hoàng Đế vật lộn sống mái, tự nhiên quá rõ ràng.
Cho nên vừa rồi cỗ uy áp kia bạo phát ra, hắn lập tức nhớ lại.
Bây giờ Hoàng Đế tiếp cận Thiên Nhân Ngũ Suy, mỗi ngày trốn ở trong thâm cung tu hành kéo dài tuổi thọ, không có khả năng đi ra ngoài.
Hắn nghĩ tới trước đó nghe Yến Tuyết Ngân kể, trong lòng hơi động, lớn mật đi cầu chứng.
Lúc này Yến Tuyết Ngân cũng kịp phản ứng, nơi này xác thực có cường giả tuyệt thế, nhưng chỉ còn lại một cái bóng mà thôi, không biết mục đích lưu lại là gì.
Tổ An nói: - Yến tỷ tỷ, ngươi còn nhớ lúc trước nói năm đó Hoàng Đế tiến vào Đại Tuyết Sơn, về sau còn thụ thương chạy ra Đại Tuyết Sơn không?
