Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2428: Lời tru tâm




- Đúng vậy, Tuyết công chúa thật xinh đẹp, làm người lại thân thiện, buổi sáng tiến cung còn nhìn chúng ta cười.

Thị vệ kia cười nói, dường như còn đắm chìm trong chuyện vui lúc sáng.

Tổ An bất đắc dĩ, thân thiện?

Thực không cách nào liên hệ thiếu nữ lúc trước với cái từ này.

Bất quá từ khi tới Yêu tộc, từ trong miệng bọn họ đạt được tình báo đến xem, nhân khí của Tuyết Nhi ở chỗ này xác thực rất cao.

Tuyết Nhi của ta, đừng bị lão yêu quái gì đó đoạt xá nha.

- Bất quá nghe nói nàng còn chưa xuất cung?

Tổ An giả vờ trong lúc lơ đãng nói.

- Đúng vậy, xem ra hôm nay nhân tuyển Thái Tử Phi sẽ xác định.

Thị vệ kia tràn đầy vẻ hâm mộ, dường như hận không thể thay mình là Thái Tử.

Tổ An lòng nóng như lửa đốt, lại không thể biểu hiện ra: - Ồ? Cũng phải, qua đêm ở hoàng cung, mặc kệ có phát sinh cái gì hay không, ngoại giới cũng sẽ nghĩ nàng là nữ nhân của hoàng gia.

- Không phải sao.

Thị vệ kia nói.

- Sáng sớm thấy Tuyết công chúa bái kiến Yêu Hoàng, mấy vị tần phi trong cung lưu nàng nói chuyện hơn nửa ngày, về sau Thái Tử nghĩ biện pháp lưu nàng lại... Hắc hắc, hiện tại chỉ sợ gạo sắp nấu thành cơm rồi....

Lại nói trong một cung thất vắng vẻ, truyền tới thanh âm bình hoa vỡ nát, một bóng người thất tha thất thểu tránh né cái gì đó, bình hoa là bị nàng trốn tránh đụng ngã.

Nàng hốt hoảng nỗ lực mở cửa, đáng tiếc trên cửa quang mang lưu chuyển, bắn ngược nàng ra.

Thiếu nữ mặc quần áo xanh biếc, vừa nhìn đã khiến người ta cảm nhận được khí tức tự nhiên.

Trên đầu chải rất nhiều bím tóc tinh mỹ, trang sức xinh đẹp, ánh nến trong phòng chiếu lên, nhìn sáng sủa rực rỡ.

Cách đó không xa, một nam tử mặc hoa phục chậm rãi đi tới, thấy thiếu nữ dung mạo tuyệt lệ, xinh đẹp vô song, hô hấp không khỏi gấp rút mấy phần: - Tuyết công chúa, tòa nhà này trải qua xử lý đặc thù, trừ khi ta đồng ý, bằng không ngươi không ra được.

Nam tử hoa phục này tự nhiên chính là Kim Ô Thái Tử.

Mà mỹ nhân giống như tiên nữ kia, chính là công chúa Tinh Linh tộc Kiều Tuyết Doanh.

Lúc này da thịt tuyết trắng của nàng đỏ ửng, căm hận nói: - Ngươi nói sự tình của ta cha có tiến triển, gọi ta tới thương lượng, kết quả lại hạ dược với ta?

Kim Ô Thái Tử cũng không vội tiếp cận, dù sao đối phương đã là đun sôi vịt không bay được, hắn càng hưởng thụ quá trình từng bước một chinh phục thể xác và tinh thần của nàng.

- Xác thực có tiến triển, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn gả cho ta, thành Thái Tử Phi, tương lai cha ngươi là Quốc Trượng, làm sao có khả năng còn bị nhốt ở trong đại lao.

Kim Ô Thái Tử nhìn ánh mắt hoảng sợ của đối phương, chỉ cảm thấy cảm giác chinh phục tự nhiên sinh ra.

Hừ, tiện nhân Khổng Nam Vũ kia bỏ chạy, may mắn Tuyết công chúa cũng xinh đẹp rung động lòng người, trước chinh phục Tuyết công chúa, tương lai lại thu Khổng Nam Vũ vào phòng, hừ, chạy đi đâu cũng là nữ nhân của ta!

Kiều Tuyết Doanh vừa tức vừa gấp: - Ngươi đường đường Thái Tử Yêu Tộc, lại làm ra sự tình bỉ ổi như thế!

- Nam hoan nữ ái, vốn là bản tính trời cho, sao có thể gọi bỉ ổi.

Kim Ô Thái Tử không để ý.

- Huống chi hôn sự của chúng ta, phụ mẫu song phương đều đồng ý, trên dưới Yêu tộc, tất cả mọi người đã xem ngươi như Thái Tử Phi, vợ chồng chúng ta tăng chút tình thú, không phải thiên kinh địa nghĩa sao?

Kiều Tuyết Doanh cả giận nói: - Ta không đồng ý, bọn họ đồng ý ngươi để bọn hắn gả cho ngươi đi.

Kim Ô Thái Tử hừ lạnh: - Trên đời này không biết bao nhiêu nữ tử mơ ước gả cho bản Thái Tử, vì sao ngươi hết lần này tới lần khác không biết tốt xấu như vậy.

- Vậy ngươi đi cưới những nữ tử muốn gả cho ngươi không tốt sao?

Kiều Tuyết Doanh cũng gấp.

- Bản Thái Tử chướng mắt các nàng, hết lần này tới lần khác thích ngươi.

Kim Ô Thái Tử cẩn thận thưởng thức thiếu nữ trước mắt, càng xem càng cảm thấy mỹ lệ làm rung động lòng người, thậm chí không thua gì lần trước ở Xà tộc nhìn thấy Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương...

Nghĩ tới đây sắc mặt hắn cứng đờ, phi phi phi, sao lại nghĩ đến sự tình kia, thật xúi quẩy!

Kiều Tuyết Doanh cũng bất đắc dĩ: - Ngươi đến cùng thích ta cái gì, ta đổi còn không được ao?

Kim Ô Thái Tử sầm mặt lại: - Kiên nhẫn của ta là có mức độ.

Kiều Tuyết Doanh cắn môi, đành phải đổi đề tài trì hoãn thời gian, tuy nàng không biết trì hoãn thời gian đến cùng có ý nghĩa không: - Ngươi đến cùng hạ dược như thế nào, vừa rồi ta rõ ràng đã rất cẩn thận.

Nàng cũng không phải ngu ngốc, Kim Ô Thái Tử tìm tới, nàng không có khả năng một chút phòng bị cũng không có, sau khi đến không ăn thứ gì, thậm chí nước cũng không uống, ai ngờ vẫn trúng chiêu.

Kim Ô Thái Tử tự nhiên nhìn ra được nàng đang trì hoãn thời gian, có điều hắn không thèm để ý, bởi vì thời gian dư dả, cả một đêm có thể chậm rãi chơi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.