Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2434: Lên trời không đường xuống đất không cửa




Có điều rất nhanh thần sắc hắn cổ quái, bởi vì Kiều Tuyết Doanh chỉ có lúc đầu dùng lực, đằng sau lưỡi nhẹ nhàng liếm láp vết thương, ánh mắt còn nhìn hắn, tựa hồ như mời gọi.

Bị muội tử dùng loại ánh mắt này nhìn, trên đời có nam nhân nào gánh được?

Trong lòng Tổ An rung động, toàn thân cứng ngắc, có điều hắn lập tức ý thức được không ổn, trên người đối phương quá nóng, da thịt đỏ bừng, lại thêm hiện tại nàng so với trước kia thì chủ động nhiệt tình hơn rất nhiều.

Tình hình tương tự hắn đã gặp rất nhiều, lập tức kịp phản ứng: - Ngươi trúng độc?

Kiều Tuyết Doanh ân một tiếng, trên mặt tràn ngập xấu hổ giận dữ: - Kim Ô Thái Tử hạ thuốc trong nến.

Tổ An điều tra tình huống của nàng, sắc mặt không khỏi trầm xuống: - Điểu nhân kia, vừa rồi xuất thủ thực quá nhẹ!

Kiều Tuyết Doanh vội vàng đè tay hắn lại: - Ngươi không nên vọng động, hắn dù sao cũng là Thái Tử Yêu Tộc, nơi đây lại là Vương Đình, Yêu Hoàng trừ Nhân Hoàng Triệu Hạo, không người là đối thủ, ta không muốn trở thành hồng nhan họa thủy làm hại ngươi gặp nguy hiểm.

- Yên tâm, ta cũng không phải loại người lỗ mãng kia, tất nhiên sẽ tính trước làm sau.

Tổ An an ủi.

- Điều này cũng đúng.

Kiều Tuyết Doanh nghĩ đến từ Minh Nguyệt thành biết hắn, rất nhiều người mạnh mẽ đắc tội hắn, kết quả đều không ai chiếm được chỗ tốt, ngược lại là hắn sống tiêu dao tự tại.

Tổ An đang nghĩ biện pháp giải độc cho Tuyết Nhi, bỗng nhiên biến sắc, bởi vì hắn cảm giác được một đội Kim Ô Vệ đi tới bên hồ nước.

Những cấm vệ này hiển nhiên rất có kinh nghiệm, người dẫn đầu nói: - Gọi mấy người kỹ năng bơi tốt lặn xuống hồ điều tra, bất kỳ ngóc ngách nào cũng không được buông tha, lần này phía trên hạ lệnh bắt buộc, cho dù đào sâu ba thước, cũng phải tìm ra thích khách!

- Vâng!

Một đám Kim Ô Vệ lĩnh mệnh, hiển nhiên lần này Thái Tử bị thương nặng như vậy, Yêu Hoàng tức giận, không có người nào dám lãnh đạm.

Ngay sau đó mấy thanh âm vào nước truyền tới, đã có rất nhiều Kim Ô Vệ vào hồ tìm kiếm.

Trái tim của Tổ An nhấc lên, hắn trốn ở đáy hồ, tuy có thể giấu diếm được thần thức của Yêu Hoàng lùng bắt, nhưng nếu những Kim Ô Vệ kinh nghiệm phong phú kia khoảng cách gần tìm kiếm, thì không lừa gạt được.

Quả nhiên, rất nhanh có Kim Ô Vệ đi tới phụ cận, Tổ An không có bị động chờ đợi, mà đột nhiên xuất thủ, khống chế Kim Ô Vệ ở phụ cận, sau đó ôm Kiều Tuyết Doanh phóng lên trời.

Xung quanh truyền đến tiếng kinh hô của Kim Ô Vệ, rất nhiều người vội vàng bay vọt đến.

Tổ An không dám ham chiến, một khi bị cuốn lấy, không cần Yêu Hoàng xuất thủ, chỉ là Đại Tông Sư kia, cộng thêm cao thủ khác trong hoàng cung, cũng đủ để hắn nuốt hận tại chỗ.

Hắn ôm Kiều Tuyết Doanh liều mạng đào vong, hất ra một đợt lại một đợt truy binh, đáng tiếc đây là hoàng cung, kiểu phòng ngự lập thể, thủy chung có Kim Ô Vệ khác sẽ phát hiện tung tích của hai người bọn họ.

Nửa đường nhiều lần bị cản, Tổ An không dám né tránh, hoàn toàn là dùng đấu pháp lấy thương đổi thương, cứ thế đánh lui rất nhiều cao thủ Kim Ô Vệ, đương nhiên trên người hắn cũng bị thương.

Mới đầu Kiều Tuyết Doanh còn có thể ở một bên phụ trợ giúp đỡ, nhưng đến lúc sau, dược tính trong cơ thể nàng phát tác, chỉ có thể bằng vào ý chí chèo chống ý thức, căn bản không thể trợ thủ được nữa.

Đúng lúc này, Tổ An lại cảm thấy một cỗ thần niệm quét tới, đó là uy áp của Yêu Hoàng!

- Mạng ta xong rồi!

Dù Tổ An tâm chí kiên định, lúc này cũng có chút tuyệt vọng.

Đúng lúc này, phụ cận xuất hiện một bóng người uyển chuyển, Tổ An đang nghĩ có nên ra tay bắt giữ nàng làm con tin không, ai biết đối phương lạnh lùng nhìn hai người, sau đó nói: - Đi theo ta!

Bóng người uyển chuyển kia là một thiếu phụ xinh đẹp, váy dài bằng tơ, chỉ nhìn đã cảm thấy mềm mại, khiến người ta kìm lòng không được muốn vuốt ve.

Bên hông buộc đai lưng lộng lẫy sáng chói, càng phụ trợ vòng eo tinh tế, trước ngực uyển chuyển thướt tha.

Tựa hồ vì gia tăng cảm giác uy nghiêm, thiếu phụ bới tóc cao, bất quá da thịt ở dưới đèn đuốc chiếu rọi trắng noãn như tuyết, ánh mắt vũ mị mềm mại, bờ môi lóng lánh dụ người, gương mặt hoàn mỹ không một tì vết càng phát ra ánh sáng rực rỡ, thực rất khó liên hệ với cảm giác uy nghiêm.

Tuy giọng nói của nàng có chút lạnh, nhưng trong thanh âm có tiêu hồn thực cốt, khiến người ta thay lòng đổi dạ.

Tuy Tổ An chưa thấy qua đối phương, nhưng quen thanh âm của nàng, lập tức kịp phản ứng: - Tiểu Yêu Hậu?

Ở cửa thành chỉ nhìn thoáng qua, xuyên qua màn xe thấy được hình dáng, nhưng thanh âm kia ấn tượng quá sâu.

Nữ tử kia không có đáp lại hắn, mà lướt qua một hòn non bộ.

Tổ An do dự, bất quá nghe cách đó không xa, những Kim Ô Vệ kia truyền đến tiếng hò hét, còn có thần niệm của Yêu Hoàng sắp tới, rõ ràng dựa vào mình mà nói, chỉ sợ rất nhanh sẽ rơi vào trùng vây, thế là cắn răng theo sau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.