Những khúc nhạc dạo ngắn này không có tồn lưu ở trong lòng mọi người quá lâu, nhìn xung quanh hàng hóa ly kỳ cổ quái, Vân Gian Nguyệt hưng phấn, tuy Nhân tộc cũng nhập khẩu không ít đồ vật Yêu tộc, thậm chí còn mở các loại cửa hàng bán đặc sản Yêu tộc, nhưng so với chính tông, hiển nhiên là kém xa.
So sánh nàng hưng phấn, Yến Tuyết Ngân lại không hào hứng lắm, nàng xưa nay thích yên tĩnh, tràng cảnh náo nhiệt xung quanh nàng không chỉ không cảm thấy thú vị, ngược lại cảm thấy không hợp.
So ra mà nói, trong lúc lơ đãng nàng nhìn về phía Tổ An càng nhiều, trong lòng có chút hoảng hốt, vì sao lần trước ở Vân Trung thành cùng hắn đi dạo rất vui vẻ nhẹ nhõm, hôm nay lại cảm thấy phiền muộn, bởi vì còn có người khác đi theo?
Nghĩ tới đây nàng giật mình, phải nhanh thúc giục hắn tăng lên kỹ năng cho Muội Hỉ, sớm ngày giải Tình Kiên Hơn Kim.
Nhưng hai người đã phát sinh quan hệ như thế, giải hay không còn có ý nghĩa sao...
- Trên mặt ta có hoa sao?
Lúc này một âm thanh trêu tức vang lên, Yến Tuyết Ngân giật mình, lúc này mới phát hiện Tổ An đang cười hì hì cùng mình sóng vai.
Nguyên lai Vân Gian Nguyệt mua đồ khắp nơi, mà vì ẩn tàng thân phận của Tổ An, Ngọc Yên La không dám biểu hiện quá thân mật với hắn, mà đi cùng Tinh Nô, cho nên đi đi, Tổ An đã đến bên người nàng.
- Ai nhìn ngươi!
Yến Tuyết Ngân quay đầu đi.
Thần sắc Tổ An cổ quái: - Yến tỷ tỷ, ngươi không phải chưa từng nói dối sao? Người xuất gia không được nói dối nha.
Nàng tu đạo, trình độ nào đó gọi người xuất gia cũng không sai.
Yến Tuyết Ngân: - ...
Gia hỏa này thật chán ghét, ngươi còn biết ta là người xuất gia, thế mà ngươi còn dám cưỡi?
Lúc này Ngọc Yên La như có cảm giác quay đầu: - A Tổ, các ngươi đang nói chuyện gì thế?
Yến Tuyết Ngân giật mình, thời điểm không biết giải thích như thế nào, Tổ An đã rất tự nhiên đáp: - Chúng ta nghiên cứu địa đồ.
Yến Tuyết Ngân âm thầm bội phục, lúc gia hỏa này nói chuyện mắt không nháy một cái, tương lai phải nhắc nhở Sơ Nhan, chớ để cho gia hỏa này lừa gạt.
Nghĩ đến đồ đệ, thần sắc nàng không khỏi ảm đạm....
Đoàn người mượn cớ đi dạo Vương Đình, lặng lẽ nghiên cứu địa hình, cùng đối chiếu địa đồ của Bất Tri chi địa.
Dần dần đoàn người càng đi càng xa, tới trong núi rừng ở thành bắc.
Đây cũng không phải rừng núi hoang vắng, mà vẫn ở Vương Đình, trong núi rừng mơ hồ có thể thấy được kiến trúc và đèn đuốc.
- Tựa hồ ở vùng này.
Tổ An so sánh địa đồ, mấy người lần theo một con đường đá xanh đi lên núi.
Bỗng nhiên phía trước truyền đến tiếng quát chói tai: - Đứng lại, phía trước là Hoàng Lăng trọng địa, người xông vào giết không tha!
- hoàng lăng?
Đám người Tổ An ngây ra, không ngờ địa đồ lại chỉ tới nơi này.
Lúc này xung quanh có binh lính vây tới, người dẫn đầu vung tay lên, ra hiệu bắt bọn hắn lại, rất nhanh giữa rừng núi bóng người như ẩn như hiện, vây tới bên này.
Mấy người Tổ An có chút khó xử, bọn họ tự nhiên không e ngại những binh lính này, nhưng bây giờ thân ở Yêu tộc Vương Đình, tới hoàng lăng xung đột với binh lính, đằng sau rất khó kết thúc.
Lúc này Ngọc Yên La đi lên, mỉm cười nói: - Thực xin lỗi, chúng ta tới từ Xà tộc, được Yêu Hoàng mời đến tham gia đại hội, vừa tới Vương Đình còn chưa không đường, bị phồn hoa bên này hấp dẫn, đi tới đi tới lại không cẩn thận lạc đến nơi này.
Tướng lãnh kia bị nụ cười của nàng mê đến lắc lư, tuy cách lụa mỏng, nhưng lờ mờ có thể thấy rõ dung nhan tuyệt thế của đối phương, hắn ngơ ngác hỏi: - Ngươi là Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương?
- Không sai, mong vị tướng quân này giơ cao đánh khẽ.
Nụ cười của Ngọc Yên La làm người ta như tắm gió xuân ấm áp, giọng dịu dàng nghe mà xương cốt của tướng lãnh kia xốp giòn hơn phân nửa.
- Nguyên lai là Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, người không biết không tội, các ngươi nhanh lui về đi, bằng không kinh động cao thủ bên trong sẽ phiền phức.
Tướng lãnh kia nhắc nhở.
- Đa tạ tướng quân!
Ngọc Yên La nói lời cảm tạ, lặng lẽ ra hiệu cho mấy người còn lại, sau đó quay người rời đi.
Nhìn tướng lãnh giống như tượng đá đứng ở đằng xa, còn duỗi dài cổ nhìn bên này, tay thỉnh thoảng vung vung, Vân Gian Nguyệt cảm khái nói: - Mị lực của Ngọc muội muội thực quá lớn, mấy câu đã làm hắn mê đến đầu óc choáng váng.
Ngọc Yên La mỉm cười: - Nếu Vân tỷ tỷ không mang mặt nạ, tướng lãnh kia khẳng định cũng sẽ bị ngươi mê.
Vân Gian Nguyệt hừ một tiếng: - Ta vẫn có tự mình hiểu lấy, cả ngày dữ dằn, phương diện này không bằng ngươi.
Nếu nàng thi triển mị thuật, tự nhiên có thể mê tướng lãnh kia dễ như trở bàn tay, nhưng đối phương có tài đức gì, có tư cách để cho nàng thi triển mị thuật?
Tổ An ho khan: - Hai ngươi đừng ở chỗ này thổi lẫn nhau, ta hiếu kỳ là, vì sao Bất Tri chi địa lại là hoàng lăng.
