Bất quá tựa hồ đoán được Tổ An thay hình đổi dạng, nàng cũng không có vạch trần.
Trong thanh âm tựa hồ ẩn ẩn có một loại ma lực, để mọi người như gió xuân ấm áp, Ly Vẫn quả nhiên không còn táo bạo, chỉ lầu bầu: - Lần trước không tính toán gì hết, lần kia ta chưa ăn no, cũng không có nghỉ ngơi tốt, lúc này mới ảnh hưởng phát huy, lần sau khẳng định không giống.
Tất cả mọi người nghe ra hắn miệng cọp gan thỏ, sau khi bật cười cũng kinh hãi, tu vi của Tổ An kia đến cùng cao bao nhiêu, đầu tiên là đánh bại Kim Ô Thái Tử, lại nện Long tộc Cửu vương tử, nghe nói còn treo đánh thiên tài Sư tộc Sư Linh, nếu như một lần là trùng hợp, vậy liên tục nhiều lần thì tuyệt đối không giả được.
Lúc này Tác Luân quận chúa mới dành thời gian đi tới bên người Ngọc Yên La: - Ngọc tỷ tỷ tốt...
- Quận chúa muội muội tốt.
Trước đây không lâu nàng mới giúp Xà tộc giải vây, Ngọc Yên La tự nhiên ôm lòng hảo cảm, cười chào hỏi.
Tác Luân quận chúa nhỏ giọng hỏi: - Người kia thật đã rời đi rồi sao?
Ngọc Yên La đè xúc động trừng Tổ An xuống, lưu tình khắp nơi, để con gái người ta lòng sinh gợn sóng.
Tổ An oan uổng, mình không có trêu chọc, nghĩ đến đối phương hẳn chỉ là ấn tượng quá sâu sắc, cho nên khó quên mà thôi.
Ngọc Yên La khẳng định chắc chắn: - Tự nhiên là đi.
- Thế nhưng ta nhận được tin tức, nói trước đó tiến cung hành thích Thái Tử rất có thể là hắn.
Tác Luân quận chúa chưa từ bỏ ý định, trong giọng nói còn có vẻ lo lắng nồng đậm.
Ngọc Yên La đáp: - Cái kia hẳn chỉ là lời nói một bên mà thôi, ngươi suy nghĩ một chút, coi như hắn thật đến Vương Đình, vô duyên vô cớ đi hoàng cung ám sát Thái Tử làm gì? Không phải là tìm chết sao?
Tác Luân quận chúa nghĩ cũng phải, tuy Tổ An ở Tùy Hầu Mộ biểu hiện rất cường đại, nhưng so với Yêu Hoàng vẫn kém quá nhiều, làm sao có khả năng trực tiếp chạy đến hoàng cung có Yêu Hoàng tọa trấn hành thích, mấu chốt là không có bất kỳ động cơ gì.
Xem ra hắn thực không có tới Vương Đình, nghĩ tới đây, sắc mặt của Tác Luân quận chúa có chút ảm đạm.
- Nghe qua đại danh của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Hổ Dũng mang theo hai huynh đệ đi tới, lúc nhìn Ngọc Yên La, cả đám đều lộ ra vẻ kinh diễm.
- Mấy vị Vương tử quá khen, ta cũng nghe phong thái của dũng sĩ Hổ tộc...
Ngọc Yên La rất am hiểu loại này, biết ba người theo thứ tự là Hổ tộc Nhị vương tử Hổ Dũng, Ngũ vương tử Hổ Thành, Cửu vương tử Hổ Tín.
Vân Gian Nguyệt lặng lẽ đâm đâm Yến Tuyết Ngân: - Băng Thạch Nữ, ngày bình thường ngươi cũng bị một đám nam nhân vây quanh hỏi han ân cần như vậy, bây giờ đeo lên mặt nạ lại không người hỏi thăm, cảm giác như thế nào?
Yến Tuyết Ngân lạnh nhạt nói: - Uổng cho ngươi vẫn là Đại Tông Sư, loại chuyện này có cái gì đáng giá để ý.
Vân Gian Nguyệt nghiến răng, tuy lý trí nói cho nàng loại chuyện này xác thực không có ý nghĩa gì, nhưng dĩ vãng nhìn những nam nhân xấu kia cả ngày vây quanh Yến Tuyết Ngân, lại trốn tránh mình, trong lòng khó tránh khỏi khó chịu.
Nữ nhân này điển hình là chiếm tiện nghi còn khoe mẽ!
Lúc này đám người Hổ Dũng biết bọn người Ngọc Yên La đến nơi này là đổ thạch với Sư Mẫn, liền vội vàng nhắc nhở: - Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, ngươi không nên bị Sư Mẫn lừa gạt, gia hỏa này một bụng ý nghĩ xấu, thích tính kế người khác, mời các ngươi tới, khẳng định không có ý tốt.
Sư Mẫn tức xạm mặt lại: - Hổ Dũng, sau lưng hãm hại người khác, thật không phải hành vi quân tử.
- Ta nói sai sao?
Hổ Dũng giang hai tay, bộ dáng khinh thường.
Sư Mẫn: - ...
Sư Công nói: - Đủ rồi, hôm nay nể mặt Nhị hoàng tử không tính toán với các ngươi, chớ có được đà lấn tới.
Sắc mặt của Hổ Dũng cũng trầm xuống: - Sư Công, lời này đại ca ngươi đến nói còn tạm được, ngươi cũng xứng?
Mắt thấy song phương lại giương cung bạt kiếm, quản gia của Bích Viên vội vàng khuyên giải.
Tác Luân quận chúa không muốn tham dự Sư tộc và Hổ tộc tranh đấu, nhưng lo lắng song phương thật đánh nhau ngộ thương người khác, liền khéo hiểu lòng người hỏi thăm: - Vừa rồi nghe phía dưới truyền đến tiếng hoan hô, nghe nói có người ở lầu chữ Hoàng mở ra bảo thạch Thiên cấp, các vị mới vừa từ phía dưới lên, có biết đến tột cùng xảy ra chuyện gì không?
- Há, còn có chuyện lý thú này?
Tiểu Kim Bằng Vương một mực thờ ơ lạnh nhạt mở miệng, tựa hồ nghe được chuyện lạ.
Tổ An khẽ cười nói: - May mắn mà thôi, hết thảy là nhờ mấy Vương tử Sư tộc.
Sắc mặt đám người Sư Mẫn nhất thời đỏ bừng, xém chút nội thương.
- Đến cùng xảy ra chuyện gì?
Ngay cả Nhị hoàng tử cũng tới hứng thú.
Nghe hắn hỏi, quản gia Bích Viên đại khái kể lại một lần, biểu lộ của mọi người nhất thời trở nên đặc sắc.
Đám người Hổ Dũng cười ha hả: - Sư Mẫn, ngươi cũng có hôm nay, khẳng định là muốn bẫy người, kết quả không nghĩ tới thành toàn đối phương.
