Nói xong lấy ra nguyên thạch Thiên cấp sớm đã chuẩn bị tốt.
- Được.
Quản gia giao nguyên thạch cho thuộc hạ.
- Hiện tại mở cắt chứ?
- Trước chờ một chút!
Sư Mẫn nhìn về phía Ngọc Yên La.
- Các ngươi chọn xong chưa?
Ngọc Yên La không có trả lời, trong mắt nhấp nhô kim quang bắn ở trên đá, dần dần viên phác thạch kia nổi lên kim quang, sau đó không ít người nhìn thấy dị tướng.
Chỉ thấy cát vàng đầy trời, sa mạc mênh mông, một khúc gỗ khô lẻ loi trơ trọi cắm ở trong cát vàng, gió thổi, khúc gỗ cũng dần dần bị chôn vùi.
Ánh mắt Ngọc Yên La khôi phục bình thường: - Ta cũng chọn xong, viên này đi.
Trước đó nàng đã nghe ngóng giá cả, viên phác thạch này bởi vì ngoại hình phổ thông, đồng thời không có dị trạng rõ ràng, cho nên ở lầu chữ Tiên, giá cả thuộc về tiện nghi nhất, chỉ cần 500 viên nguyên thạch Thiên cấp.
Mọi người tấm tắc lấy làm kỳ lạ, thủ đoạn này thật quá mức kinh người, chẳng lẽ Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương thật có thể thấy rõ đồ vật trong đá sao?
Sư Mẫn cũng biến sắc, dị tướng vừa rồi chứng minh viên phác thạch này tuyệt đối là vật phi phàm, xem ra mình xác thực khinh thường nàng, nữ nhân này còn có mấy phần bản sự.
Bất quá tên đã lên dây không thể không bắn, hắn cũng tự tin với ánh mắt của mình.
Phác thạch mình chọn, tuyệt đối có thể thắng.
Sư Mẫn hừ lạnh: - Bắt đầu đi.
Quản gia Bích Viên gật đầu, từ tảng đá của hắn bắt đầu.
Các hoàng tử công chúa ào ào vây tới.
Chỉ thấy quản gia Bích Viên cẩn thận từng li từng tí, không có tùy ý giống như ở lầu chữ Hoàng, mà nhẹ nhàng vuốt ve tầng ngoài, mỗi lần phất qua, sẽ cắt xuống một lớp vỏ đá mỏng như cánh ve, như lo lắng cắt quá dày làm bị thương bảo vật bên trong.
Người khác tự nhiên minh bạch đạo lý này, sẽ không thúc giục, nín hơi ngưng thần nhìn.
May mắn quản gia Bích Viên kinh nghiệm phong phú, tuy mỗi lần cắt mỏng, nhưng liên tục giơ tay chém xuống, dần dần phác thạch kia bắt đầu lộ ra hình dáng.
Theo từng đao cắt xuống, quang mang như mực tứ tán ra.
Ngay sau đó trong tai mọi người như nghe được vô số oan hồn kêu rên, từng trận âm phong thổi tới, dù giữa sân đều là tu sĩ tu vi cao sâu, cũng không tự chủ được lạnh run.
Vậy mà cảm giác giống dị tướng vừa rồi, bất quá uy lực không biết lớn hơn bao nhiêu lần.
Toàn thân quản gia cũng run lên, có điều tay hắn rất vững vàng, từng đao hạ xuống, trực tiếp lộ ra hình dáng vật thể.
Một cái xương đen như mực, toàn thân quanh co khúc khuỷu, phía trên có một ít răng cưa khiến người ta buồn nôn, chia cả cây xương thành mấy tiết, để nó rất giống một cây trúc.
Tuy đồ chơi này xấu xí buồn nôn, nhưng có nguyên khí dồi dào quanh quẩn, đây là khí tức đồ vật Thiên cấp mới có.
- Đây là Thi Cốt Chân Trúc!
Nhị hoàng tử kinh hô, hiển nhiên đã nhận ra lai lịch.
Người bên cạnh vội vàng nghe ngóng Thi Cốt Chân Trúc là gì, hắn giải thích: - Vật này sinh trưởng ở nơi chí âm chí Tà, có lúc ở chiến trường viễn cổ cũng sẽ sinh ra loại vật này, bởi vì chỗ đó ngưng tụ quá nhiều oan hồn cùng với hài cốt tướng sĩ, nhưng điều kiện sinh ra cực kỳ hà khắc, không ít người cố ý đi tìm, cũng rất khó tìm được một gốc.
- Vật này là vật đại bổ với tu sĩ tu hành công pháp Tử Linh, âm hàn chi khí, thả ở bên người, tốc độ tu hành có thể đề cao gấp hai.
- Mặt khác vật này có thể dùng để luyện chế binh khí Tiên cấp Chiêu Hồn Phiên trong truyền thuyết, Chiêu Hồn Phiên vừa động, có thể chụp hồn phách người, để tu sĩ biến thành cái xác không hồn.
- Binh khí Tiên cấp?
Sắc mặt mọi người khác nhau, giá trị của thứ này không thể đo lường nha.
Lúc này Tiểu Kim Bằng Vương mở miệng: - Vật này ta cũng có nghe thấy, chỉ bất quá trong lịch sử, tựa hồ không người thành công luyện thành binh khí Tiên cấp, nhưng Chiêu Hồn Phiên Thiên cấp ngược lại có người từng thành công.
Nhị hoàng tử gật đầu: - Xác thực như thế, binh khí Tiên cấp khó tìm.
Mặc dù như thế, Sư Mẫn đã rất hài lòng, mỉm cười nhìn Ngọc Yên La: - Không biết Nữ Vương lựa chọn vật gì?
Một bộ giống như thắng định.
Ngọc Yên La không để ý hắn, trực tiếp ra hiệu quản gia Bích Viên cắt đá.
Vừa rồi quản gia Bích Viên thấy nàng chọn viên phác thạch này bày ra dị tướng, bên trong cất giấu đồ vật hơn phân nửa phi phàm.
Lòng hắn run rẩy, hôm nay Bích Viên lỗ lớn rồi, liên tiếp bị người mở ra bảo vật Thiên cấp.
Có điều rất nhanh hắn điều chỉnh tốt tâm thái, coi như đánh quảng cáo, sau khi sự việc xảy ra chỉ cần tuyên truyền, sẽ hấp dẫn càng nhiều người mộ danh mà đến, ngược lại là một chuyện tốt với Bích Viên.
Hắn cũng tò mò viên phác thạch này có thể cắt ra cái gì, nên hết sức chuyên chú cắt.
Không chỉ hắn, người khác cũng hiếu kỳ, ào ào vây tới, từng cái nín thở, chăm chú nhìn tảng đá kia.
Tảng đá kia thể tích nhỏ hơn nhiều, bởi vậy cắt mau hơn Sư Mẫn một chút.
