Nhị hoàng tử thỏa mãn cười nói: - Đã như vậy, vậy ván này coi như ngang tay, lại quyết một ván phân thắng bại, các vị ý thế nào?
Tiểu Kim Bằng Vương khẽ gật đầu: - Vừa vặn thưởng thức hai cao thủ đổ thạch biểu diễn, tự nhiên vui lòng.
Thương Lưu Ngư hơi nhíu mày, có điều lần này nàng đại biểu Hải tộc, cũng không tiện nói gì.
Hai người thân phận cao nhất đều nói như vậy, người khác đương nhiên sẽ không có dị nghị gì, ào ào phụ họa.
Tổ An cau mày, Nhị hoàng tử nói rõ là thiên vị Sư tộc, chẳng lẽ Xà tộc thật đắc tội hắn?
Không có đạo lý, gia hỏa này không có khả năng thật báo thù thay Thái Tử.
- Nhị hoàng tử thánh minh, vậy ta tiếp tục tìm kiếm một viên đá khác.
Sư Mẫn thi lễ, tiếp tục tìm tòi.
Có giáo huấn vừa rồi, hắn không dám chủ quan, lần này lên mười hai phần tinh thần, nhất định phải tìm ra bảo vật áp chết đối phương.
Trong lòng Ngọc Yên La giận dữ, nhưng việc đã đến nước này, nàng cũng không có cách nào, chỉ có thể trước nhìn tảng đá, miễn lát nữa phác thạch phù hợp bị Sư Mẫn chọn trước.
Nàng âm thầm truyền âm với đám người Tổ An: - Ta và Sư Mẫn ở trên trình độ xem đá sàn sàn nhau, coi như ta thoáng cao minh hơn, nhưng không có chất chênh lệch, lại thêm đổ thạch không chắc chắn, chút chênh lệch ấy càng dễ bị san bằng.
Trong giọng nói có chút sầu lo.
Vân Gian Nguyệt cũng nói: - Không chỉ thế, tựa hồ Nhị hoàng tử thiên vị Sư tộc, nếu lần này chúng ta mở ra đồ vật không sai biệt lắm, chỉ sợ đối phương sẽ phán hòa, thẳng đến Sư Mẫn thắng chúng ta thì thôi.
- Còn có một vấn đề.
Yến Tuyết Ngân cau mày.
- Không ngừng so như vậy, trên người chúng ta không có nhiều nguyên thạch Thiên cấp để mua tảng đá mới.
Mọi người giao lưu ý kiến, ba nữ có thể nói tình cảnh bi thảm.
Lúc này thần sắc của Tổ An cổ quái: - Yên tâm đi, có ta ở đây.
- Ngươi?
Mọi người nhìn về phía hắn.
Giữa sân đều là cao thủ, vốn chú ý nhất cử nhất động của hai người, kết quả phát hiện Ngọc Yên La không có nhìn tảng đá, ngược lại nhìn Tổ An, trong lòng không khỏi hơi động, người này ở trong lòng Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, tựa hồ địa vị không tầm thường, sau khi trở về để thủ hạ tra tin tức Ngạn Tổ này một chút.
Tổ An ho nhẹ: - Tin tưởng ta, đợi lát nữa ngươi chọn tảng đá ở bên đình nghỉ mát kia!
Trong lòng Ngọc Yên La hơi động, nhìn về phía tầm mắt hắn ám chỉ.
Chỉ thấy trong lương đình, dưới chân bàn có mấy tảng đá tùy ý chống đỡ, nhìn ra được người bố trí lầu chữ Tiên này rất nhã nhặn, tuy mấy tảng đá có chút lộn xộn bày đặt ở chỗ đó, nhưng có một loại mỹ cảm tự nhiên thiên thành.
Ngọc Yên La đi qua, tỉ mỉ quan sát, bởi vì tảng đá kia quá lớn, Mỹ Đỗ Toa chi đồng nhìn lại chỉ có một mảnh trắng xóa, không hề khác phế thạch bình thường.
- A Tổ, ngươi xác định là tảng đá kia sao?
Nàng có chút mờ mịt, còn tưởng là mình tính sai.
- Đúng, là viên lớn nhất kia.
Tổ An xác nhận.
Ngọc Yên La cắn môi, bây giờ tình hình này nàng không có cách nào hỏi Tổ An nguyên nhân, do dự một hồi, cuối cùng vẫn lựa chọn tín nhiệm đối phương, sau đó hỏi thăm quản gia Bích Viên: - Tảng đá kia bán thế nào?
Quản gia Bích Viên kinh ngạc: - Viên này? Viên này không phải phác thạch, là hòn đá bình thường dùng làm trang sức.
- Đúng, là viên này.
Trong lòng Ngọc Yên La cũng tâm thần bất định, chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ có thể kiên trì.
Quản gia Bích Viên hơi nghi hoặc, nghĩ thầm chẳng lẽ người trong Bích Viên nhìn nhầm, hắn lần nữa dò xét tảng đá lớn kia, quanh năm công tác trong này, không nói Hỏa Nhãn Kim Tinh, cũng cực kỳ am hiểu tướng thạch, nhưng vô luận từ phương diện nào nhìn, viên này cũng là tảng đá bình thường.
Sau đó hắn đáp: - Giá 100 viên nguyên thạch Thiên cấp.
Tổ An bất mãn nói: - Ngươi đoạt tiền sao, vừa mới nói đây là tảng đá bình thường, kết quả còn thu 100 viên nguyên thạch Thiên cấp?
Quản gia Bích Viên không chút hoang mang đáp: - Tiền vào lầu chữ Tiên, hấp thu thiên địa linh khí, tảng đá lại bình thường cũng sẽ phi phàm. Giá tiền này là rẻ nhất lầu chữ Tiên, ta đã cho ra thành ý lớn nhất.
Ngọc Yên La trầm giọng nói: - Vậy thì 100 nguyên thạch Thiên cấp đi.
Nói xong lấy ra 100 viên nguyên thạch Thiên cấp giao cho đối phương, dù sao nàng cũng là nhân vật tộc chủ ngày xưa, tuy bây giờ vội vàng rời đi, nhưng 100 viên nguyên thạch Thiên cấp vẫn cầm ra được.
Thần sắc của quản gia Bích Viên cổ quái, nghĩ thầm chẳng lẽ cao thủ trong viên đều nhìn nhầm, đây thật là một viên bảo thạch ẩn chứa kỳ trân?
Nhưng mặc hắn nhìn như thế nào, cũng là một tảng đá bình thường, hơn nữa vừa rồi lời đã nói ra, chỉ có thể giao tảng đá cho nàng.
Lúc này một bên khác truyền đến tiếng thốt lên, chỉ thấy Sư Mẫn thi triển Đạn Chỉ Thần Thông nhẹ nhàng đánh một viên phác thạch, tảng đá kia lại truyền đến từng trận phượng minh trong trẻo.
