Mà Yêu tộc lại tôn trọng cường giả vi tôn, ở loại trường hợp long trọng này, nếu hắn biểu hiện ra suy yếu, sẽ bất lợi cho kế vị tiếp sau, nên mới cố ý trang điểm.
Ánh mắt Tổ An rơi vào trên hoàng kim chiến xa, nghĩ thầm cái đồ chơi này không tệ, có cơ hội sẽ cướp tới ngồi chơi.
Lúc này hắn chú ý tới một ánh mắt kiệt ngao bất thuần khác cũng đang nhìn Kim Ô Thái Tử, chính là Nhị hoàng tử.
Chỉ thấy khóe miệng hắn nhếch lên, vẻ mặt khinh thường nhìn chằm chằm Kim Ô Thái Tử ở trên đài cao.
Xem ra Nhị hoàng tử xác thực có ý đồ không tốt, bất quá không bao lâu sau Kim Ô Thái Tử sẽ kế vị thành Yêu Hoàng, hắn không phục thì có biện pháp gì?
Ở bên người Nhị hoàng tử còn có ba người mặc hoàng bào, tuổi tác nhỏ hơn Nhị hoàng tử không ít, hẳn là Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử.
Mà nhỏ tuổi nhất tựa hồ chỉ sáu bảy tuổi, khuôn mặt phấn trang ngọc trác, lại nỗ lực biểu hiện ra vẻ thành thục, ánh mắt ngước nhìn Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hậu, mặt lộ ra tình cảm quấn quýt.
Cái này tự nhiên là tiểu hoàng tử do Tiểu Yêu Hậu sinh.
Tổ An âm thầm gật đầu, khó trách Tiểu Yêu Hậu sẽ có suy nghĩ khác, nhi tử của nàng thực quá nhỏ, mà nàng lại quá trẻ, nếu Thái Tử kế vị thành Yêu Hoàng mới, tình cảnh của mẹ con các nàng sẽ rất nguy hiểm.
Chỉ bất quá tiểu hoàng tử nhỏ như vậy, chẳng lẽ nàng còn có thể cưỡng ép đến đỡ nhi tử mình đăng cơ?
Ở hàng phía trước, trừ mấy hoàng tử còn đứng một đám nhân vật khí thế bất phàm, những người này hiển nhiên là trọng thần của Yêu tộc.
Y phục xanh xanh đỏ đỏ ở bên người Tiểu Kim Bằng Vương hẳn là Khổng Tước Minh Vương, ân, rất đẹp trai, khó trách sinh ra Khổng Nam Vũ xinh đẹp như vậy.
Mặt khác Tinh Linh Vương không có mặt, do Tuyết công chúa thay thế.
Mà lúc này Kiều Tuyết Doanh thỉnh thoảng nhìn qua, vừa vặn thấy Tổ An, sắc mặt vốn có chút nôn nóng bất an trong nháy mắt thư giãn xuống.
Mấy ngày không thấy, hai người đều lo lắng đối phương, lúc này rốt cục xác định đối phương bình yên vô sự, đều buông lỏng một hơi.
Hai người nhìn nhau, tựa hồ có rất nhiều lời muốn kể cho nhau nghe.
Trên đài cao, Tiểu Yêu Hậu là người biết chuyện, vẫn vụng trộm quan sát Kiều Tuyết Doanh, thấy cảnh này, trên mặt lộ ra vẻ nghiền ngẫm, tốt một đôi nam nữ si tình, vốn còn có chút bận tâm kế hoạch của mình không thành công, hiện tại xem ra đã tăng mấy thành.
Chú ý tới ánh mắt hai người giao lưu cũng không chỉ Tiểu Yêu Hậu, Vân Gian Nguyệt nói: - Xú tiểu tử, trước đó không phải ngươi nói cùng Tinh Linh công chúa rất trong sạch sao?
Yến Tuyết Ngân và Ngọc Yên La nghe vậy cũng nhìn sang.
- Chúng ta đúng là trong sạch nha.
Tổ An chột dạ, âm thầm bổ sung một câu, mình và Tuyết Nhi lưỡng tình tương duyệt, mặc kệ làm cái gì cũng thanh bạch.
- Tin ngươi mới có quỷ.
Vân Gian Nguyệt cười lạnh, Yến Tuyết Ngân mặt không biểu tình, Ngọc Yên La thì thần sắc nghiền ngẫm.
Nhìn hệ thống lục tục ngo ngoe thu được điểm nộ khí, Tổ An cũng nhức đầu, hồng nhan tri kỷ quá nhiều rất dễ lật xe.
Lúc này Khổng Tước Minh Vương tìm Kiều Tuyết Doanh nói chuyện, nàng lo lắng bại lộ thân phận của Tổ An, nên thu hồi ánh mắt.
Tổ An cũng thuận thế nói tránh đi: - Trung niên trước mặt đám người Sư Mẫn là Sư Vương?
Chỉ thấy đám người Sư Mẫn cung cung kính kính đứng ở sau lưng một nam tử trung niên, người kia tóc vàng, râu quai nón nồng đậm, hình thể còn khôi ngô hơn Sư Mẫn một vòng, cách thật xa cũng có thể cảm nhận được uy thế của hắn.
Ngọc Yên La đáp: - Không sai, hắn là tộc trưởng Sư tộc Sư Chấn Thiên, tu vi thâm bất khả trắc.
- Sư Chấn Thiên?
Thần sắc của Tổ An cổ quái, sao ngươi không gọi cột chống trời luôn.
Vân Gian Nguyệt lại cười lạnh nói: - Cao nữa cũng chỉ là Đại Tông Sư, nào có thâm bất khả trắc gì.
Ngọc Yên La: - ...
Đối phương là Đại Tông Sư, nói lời này quả thật không thể phản bác được.
Tổ An lại chú ý tới một nam tử cao lớn khác cách Sư Chấn Thiên không xa, cả người vạm vỡ, mặc áo ngắn tay, trên người xăm các loại đồ án dữ tợn, tựa như đại ca xã hội đen.
Nhìn đám người Hổ Dũng trước kia còn kiệt ngao bất thuần, hiện tại lại giống như con mèo nhỏ quy quy củ củ đứng ở sau lưng, Tổ An suy nghĩ: - Đây chính là Hổ Thiên Khiếu.
Nghĩ đến tin đồn giữa hắn và Đồ Sơn Vũ, Tổ An nghĩ thầm nếu hắn biết mình trước một bước đẩy Đồ Sơn Vũ lên giường, bày đủ tư thế vùi dập, còn chơi xe bay, hắn có thể tức giận đến liên hợp với Sư tộc không?
Nói đến Đồ Sơn Vũ, tựa hồ cho tới hôm nay cũng chưa tới Vương Đình, không biết là xảy ra chuyện, hay bị sự tình gì trì hoãn.
Sau đó chú ý tới Tác Luân quận chúa cũng như chim non nép sau lưng một trung niên, kia hẳn là trưởng bối của nàng ở Ma tộc.
