Dường như hai Vương tử Sư tộc tự mình đi ra để người ta đánh.
Trên đài cao, Kim Ô Thái Tử cũng trừng to mắt, không dám tin nhìn tình huống giữa sân, nếu nói Sư Vinh bị đánh bại, là bởi vì tu vi của hắn không cao, lại thêm tuổi nhỏ dễ xúc động lộ ra sơ hở, nhưng Sư Mẫn và Sư Công đều là cao thủ thành danh nhiều năm, tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như thế.
Một cái là ngoài ý muốn, ba cái đều thua, trên đời tuyệt đối không có sự tình trùng hợp như vậy.
Hai nữ nhân này đến cùng là ai?
Rõ ràng chỉ có khí tức Cửu phẩm, nhưng ra chiêu huyền ảo không gì sánh được, ngay cả hắn cũng nhìn không thấu, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương là từ nơi nào tìm được nhiều cao thủ như vậy?
Mặc hắn vắt hết óc, cũng không thể liên hệ hai nữ nhân hình dạng bình thường này cùng hai nữ nhân phong hoa tuyệt đại ban đầu nhìn thấy ở Xà tộc.
Lúc này thân hình Sư Chấn Thiên lóe lên, đã xuất hiện ở trong sân, kiểm tra hai đứa con trai, phát hiện bọn họ không có nguy hiểm tính mạng mới buông lỏng một hơi, bất quá nhìn tay chân Sư Mẫn bẻ gãy, hắn không khỏi sầm mặt, nhìn chằm chằm Vân Gian Nguyệt: - Độc phụ, ngươi thật nhẫn tâm.
Nghe được hai chữ độc phụ, Vân Gian Nguyệt không chỉ không tức giận, ngược lại cười tủm tỉm nói: - Cảm ơn khen tặng.
Sư Chấn Thiên: - ...
Sao mấy tuyển thủ Xà tộc này đều không bình thường như vậy hả?
Hắn thật vất vả mới hồi phục tinh thần lại: - Ngông cuồng như thế là phải trả giá đắt.
Nói xong thân hình lóe lên đánh về phía Vân Gian Nguyệt, Vân Gian Nguyệt sầm mặt lại, đang muốn phản kích, một màn nước xuất hiện ở giữa hai người, ngăn trở Sư Chấn Thiên.
Sư Chấn Thiên quay đầu, chỉ thấy gót sen của Thương Lưu Ngư nhẹ nhàng giẫm lên gợn sóng đi tới: - Sư Vương, lựa chọn đại biểu các tộc, thắng bại cần phải giao cho tuyển thủ tự quyết, tộc trưởng tự mình ra trận, không phù hợp quy củ.
Kiều Tuyết Doanh cũng đứng dậy nói: - Không sai, xin Sư Vương tự trọng.
Hổ Thiên Khiếu cười rộ lên: - Sư huynh, tài nghệ không bằng người không mất mặt, nhưng thua không nhận nợ thì không còn gì để nói.
Lồng ngực của Sư Chấn Thiên chập trùng kịch liệt, gia hỏa này mặt ngoài nói tài nghệ không bằng người không mất mặt, nhưng cười còn vui vẻ như vậy?
Nếu không phải Nhân Ngư công chúa của Hải tộc cũng đi ra, hắn hơn phân nửa đã kìm nén không được ra tay với Hổ Thiên Khiếu.
Xà tộc là chuyện gì xảy ra, lại được Hải tộc và Tinh Linh tộc ra sức bảo vệ?
Trước đó hắn cũng nghe qua sự tình ở Bích Viên, biết tựa hồ Thương Lưu Ngư quen người Xà tộc, nhưng không có biểu hiện quá thân cận, hắn không nghĩ đến đối phương sẽ ở dưới loại tình huống này, không chút do dự ra mặt thay Xà tộc, quan hệ này tuyệt không tầm thường.
Hơn nữa Tinh Linh tộc là chuyện gì xảy ra?
Chỉ Hổ Thiên Khiếu hắn không sợ, nhưng thêm Hải tộc thâm bất khả trắc, còn có Tinh Linh Vương phủ địa vị cao cả, thì hắn phải cân nhắc một chút.
Bỗng nhiên hắn quay đầu nhìn về phía Kim Ô Thái Tử, hỗn đản này gợi ý bọn họ động thủ với Xà tộc, nhưng chưa từng nói qua Xà tộc khó chơi như vậy!
Sắc mặt của Kim Ô Thái Tử nhất thời không vui, đám rác rưởi Sư tộc này, làm hư sự tình, lại còn trách bản Thái Tử?
Sư Chấn Thiên cảm giác mình bị tính kế, trước khi thăm dò rõ ràng tình huống, hắn quyết định tạm thời không nhúng tay, sau đó nhấc hai đứa con trai lên: - Hừ, bất quá là cảm thấy nàng ra tay quá ác mà thôi.
Vân Gian Nguyệt lạnh nhạt nói: - Không lấy tính mệnh của hắn đã là thủ hạ lưu tình.
Sư Chấn Thiên: - ...
Lúc này ngay cả Hổ Thiên Khiếu cũng cổ quái, những gia hỏa Xà tộc kia là chuyện gì xảy ra, rõ ràng thực lực không cao, nhưng ngữ khí ngông cuồng, bọn họ có biết mình đối mặt là Đại Tông Sư hay không?
Lúc này quan viên bảo trì trật tự cũng kịp phản ứng, vội vàng mời người Sư tộc lui về.
Sư Chấn Thiên hừ lạnh một tiếng, trực tiếp phẩy tay áo bỏ đi.
Hôm nay không chỉ mất mặt, hơn nữa còn mất ba danh ngạch, đường đường Sư tộc cường đại, lại chỉ có một danh ngạch đại biểu, hắn nhất định phải trở về suy nghĩ ngày sau nên xử lý như thế nào, xem ra phải bỏ tiền lôi kéo thu mua danh ngạch của chủng tộc khác.
Tiếp xuống các tộc giao hảo với Xà tộc đều đến chúc mừng Ngọc Yên La, bây giờ Xà tộc có bốn ghế đại biểu, đây chính là đãi ngộ của đại tộc cao cấp nhất, cho nên phải giữ gìn mối quan hệ.
Tổ An vui vẻ thanh nhàn, đang tìm cơ hội đi trò chuyện với Kiều Tuyết Doanh, kết quả trên đường bị một thị nữ ngăn lại: - Vị công tử này, chủ nhân nhà ta cho mời.
- Không gặp.
Tổ An không kiên nhẫn khoát tay, hiện tại trong đầu hắn chỉ nghĩ Kiều Tuyết Doanh, nào có tâm tư gặp người khác.
- Chủ nhân nhà chúng ta nói, ngươi làm bẩn ga giường của nàng, cần ngươi đi qua thương lượng thủ tục bồi thường.
Thị nữ kia sâu kín nói.
Tổ An: - ...
