Có thể nói ra lời như thế, trừ Tiểu Yêu Hậu còn có thể là ai, xem ra nàng còn canh cánh trong lòng sự tình lần trước mình và Tuyết Nhi ân ái ở trên giường nàng.
Nếu không đi mà nói, trời mới biết nữ nhân này sẽ tạo ra chuyện gì, hắn đành phải đuổi theo thị nữ kia, may mắn trên đại hội người nhiều ồn ào, không có ai phát hiện tung tích của hắn.
Thị nữ kia mang theo hắn rẽ ngang rẽ dọc, xuyên đến xuyên đi trong đám người, cuối cùng đi đến một rừng cây hẻo lánh ở gần quảng trường.
Chỗ đó ngừng một chiếc xe ngựa, hoàn toàn khác biệt xe ngựa hoa lệ bình thường, nhìn cực kỳ đơn sơ.
- Chủ nhân, người đã đến.
Thị nữ kia cúi người.
- Ta biết, ngươi lui xuống trước đi.
Trong xe ngựa truyền tới một thanh âm mềm mại đáng yêu.
- Vâng.
Thị nữ kia thi lễ, sau đó lui về nơi xa canh gác.
- Ngươi vào đi.
Thanh âm mềm mại đáng yêu kia vang lên lần nữa.
Trong lòng Tổ Anrung động, khó trách mọi người ở sau lưng nghị luận Tiểu Yêu Hậu là vưu vật, nàng xác thực rất dễ dàng khiến người ta miên man bất định.
Sau khi lên xe, trong không khí tràn ngập điềm hương, cái kia là mùi thơm đặc thù trên người Tiểu Yêu Hậu, Tổ An nghĩ thầm chỉ sợ không có người sẽ nhận lầm nàng, bởi vì loại mùi thơm này độc nhất vô nhị trên đời.
Hắn chú ý tới toàn thân Tiểu Yêu Hậu bao phủ ở trong áo choàng màu đen, mặc dù như thế, vẫn có thể thấy được thân thể mềm mại trong áo bào rộng rãi.
- Tại sao Yêu Hậu lại tìm vi thần?
Hiện tại Tổ An còn mang theo mặt nạ, không rõ ràng nàng có phải đang gạt mình hay không.
- Mặt nạ này của ngươi rất tinh xảo, vậy mà nhìn không ra dấu vết mang mặt nạ.
Ngón tay của Tiểu Yêu Hậu nhẹ nhàng phất qua trên mặt hắn, cực kỳ mềm mại.
Tổ An vội vàng trốn về sau, nghiêm mặt nói: - Không biết Yêu Hậu có ý gì.
- Ngươi đã tới nơi này thì chứng minh ta suy đoán không sai, dù sao ta cũng là hoàng hậu một nước, muốn tra những vật này vẫn có thể tra được.
Tiểu Yêu Hậu vừa cười vừa nói.
- Lấy mặt nạ xuống đi, bộ dáng kia nhìn thuận mắt hơn.
Tổ An biết không thể gạt được nàng, lấy mặt nạ xuống, thở dài một hơi.
- Ngươi muốn tìm ta thì tới tìm, cần tìm lý do như thế sao?
- Không như vậy ngươi sẽ ngoan ngoãn đi tới.
Tiểu Yêu Hậu lấy cái mũ trên áo choàng xuống, trong xe ngựa vốn mộc mạc thoáng cái xinh đẹp lên.
- Nữ nhân này thật đủ mị.
Tổ An âm thầm cảm thán, chẳng qua hiện nay hắn sẽ không bị sắc đẹp mê hoặc, rất nhanh tỉnh táo lại, hỏi: - Sự tình tư mật như thế cũng nói cho thị nữ, ngươi không sợ để lộ tin tức sao.
Phải biết một khi sự kiện kia bại lộ, đừng nói hắn và Tuyết Nhi nguy hiểm, ngay cả Tiểu Yêu Hậu cũng sẽ được ban chết.
Huống chi coi như không ra ánh sáng, vẻn vẹn câu nói này bị người nghe được cũng sẽ gây ra sóng lớn ngập trời, người khác sẽ nghĩ hai người cấu kết.
- Yên tâm, ai không có mấy tâm phúc chứ.
Tiểu Yêu Hậu thoải mái nói, hiển nhiên không lo lắng những thứ này.
Tổ An biết nàng là nữ nhân thông minh, nàng đã nói như vậy thì không có vấn đề: - Yêu Hậu tìm ta có chuyện gì?
- Nhớ ngươi không được sao?
Tiểu Yêu Hậu nghiêng dựa vào cửa sổ, lấy tay nâng quai hàm, thân thể mềm mại không sao tả được.
Tổ An nhịn không được cười lên: - Nếu Yêu Hoàng nghe được lời này, chỉ sợ sẽ rất thương tâm.
Hắn lại tự phụ cũng sẽ không tin, mới gặp qua một hai lần, loại nữ nhân như Tiểu Yêu Hậu sẽ động tình với mình.
- Sao ngươi vô tình như vậy, tâm người ta sắp tan nát rồi.
Tiểu Yêu Hậu u oán nói.
Tổ An nhướng mày: - Há, đã như vậy, vậy không lãng phí thời gian, chúng ta trước làm nóng người một chút.
Nói xong giang hai tay ôm về phía đối phương.
Tiểu Yêu Hậu hơi nghiêng, cả người rất tự nhiên tránh thoát: - Người ta chỉ muốn nói chuyện với ngươi, ngươi vừa đến đã háo sắc như thế, quả nhiên là nhìn lầm ngươi.
Khi nói chuyện ánh mắt hơi đỏ, phảng phất như rất thất vọng với hắn.
- Yêu Hậu, mọi người đều là yêu tinh ngàn năm, chúng ta không cần ngây thơ diễn trò, có chuyện gì nói thẳng đi.
Nếu Tổ An là thiếu niên kinh nghiệm sống chưa nhiều, thì thật có thể bị nàng đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.
- Thật là một nam nhân không có tình thú.
Tiểu Yêu Hậu khẽ gắt một cái, sau đó thu hồi nụ cười, thần sắc trịnh trọng lên.
- Ngươi còn nhớ nợ ta một ân tình không?
- Không sai, ân tình của Yêu Hậu, ta làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp.
Tổ An mỉm cười nhìn nàng, lần trước nếu không phải nàng cứu giúp, mình và Tuyết Nhi hơn phân nửa đã chết ở trong hoàng cung.
- Làm trâu làm ngựa?
Tiểu Yêu Hậu đỏ mặt.
- Quả nhiên là người xấu, loại thời điểm này cũng không quên chiếm tiện nghi của ta.
Tổ An: - ...
Mình chỉ thuận miệng nói, thật không có nghĩ phương diện kia, nữ nhân này là lão tài xế nha, ngay cả cái này cũng có thể hiểu sai.
