- Bệ hạ làm việc cần giải thích cho ngươi sao?
Vân Gian Nguyệt quát lớn.
Không thể không nói, Vân Gian Nguyệt biểu hiện rất hoàn mỹ.
Đáng tiếc Hắc Xỉ Phi là mèo già hóa cáo, có chút nghi ngờ nhìn Tổ An: - Vì sao bệ hạ không nói gì?
Trong lòng chúng nữ lộp bộp, không nghĩ tới vẫn không giấu diếm được, xem ra cuối cùng vẫn phải đánh.
Hai nữ Yến, Vân liếc nhau, hai người là lão đối thủ, nên cực kỳ ăn ý, ánh mắt câu thông, đợi lát nữa đồng thời xuất thủ, xem có thể trong nháy mắt chế phục đối phương không.
Bất quá thương thế của hai người chưa khôi phục, chỉ sợ không có hoàn toàn chắc chắn, hơn nữa giữa sân còn có cao thủ khác.
Đúng lúc này, Tổ An quay đầu nhìn Hắc Xỉ Phi.
Khuôn mặt của Hắc Xỉ Phi nhất thời đỏ bừng, hô hấp dồn dập lên.
Ba nữ còn tưởng hắn nhìn ra sơ hở muốn bạo phát, đang định xuất thủ, Tổ An đã nghênh ngang đi vào hoàng lăng.
Ba nữ sững sờ, vội vàng theo sau, mà Hắc Xỉ Phi từ đầu tới cuối không có xuất thủ, chỉ ở nơi đó thân hình run run, tựa hồ thấy sự tình gì vừa tức giận lại vừa hoảng sợ.
Sau khi vào hoàng lăng, Vân Gian Nguyệt nhịn không được hỏi: - Tiểu An Tử, vừa rồi vì sao hắn đột nhiên đàng hoàng?
Thần sắc của Tổ An cổ quái: - Khả năng hắn cho rằng lão bà của mình cấu kết với Yêu Hoàng, sợ Yêu Hoàng giết hắn diệt khẩu.
Ba nữ: - ? ? ?
Cái đáp án lung ta lung tung gì thế.
Các nàng làm sao biết, vừa rồi thời khắc nguy hiểm, bỗng nhiên Tổ An thi triển Kim Xà Vương Chi Đồng, trong đầu Hắc Xỉ Phi lập tức hiện ra hình ảnh Yêu Hoàng cùng lão bà mình phiên vân phúc vũ.
Mấu chốt là trước kia Yêu Hoàng xác thực rất phong lưu, lúc tuổi còn trẻ từng câu dẫn thê tử của Hắc Xỉ Phi, hắn là một lần cơ duyên xảo hợp ngẫu nhiên biết được.
Đối phương là Yêu Hoàng, tu vi lại cao, mặc dù Hắc Xỉ Phi biết việc này, nhưng chỉ có thể nuốt giận vào bụng.
Yêu Hoàng cũng có qua có lại, cho hắn các loại vinh hoa phú quý, cho nên tổng thể mà nói hắn cho rằng đây là một khoản mua bán có lời.
Nhưng vừa rồi nhìn Tổ An, trong đầu lại hiện ra bộ dáng lão bà mình ở dưới thân Yêu Hoàng uyển chuyển hầu hạ, dù hắn lại to gan, biết và tận mắt thấy là hai chuyện khác nhau.
Có điều sau khi hắn phẫn nộ càng nhiều là sợ hãi, lo lắng Yêu Hoàng biết hắn biết việc này, sẽ động sát tâm, nơi nào còn có tâm tư ngăn cản.
Tổ An không biết chân tướng sự tình, chỉ cảm thán kỹ năng này nhìn gà mờ, không nghĩ tới còn thật hữu dụng.
Mọi người nhanh chóng đi ở trong hoàng lăng, bỗng nhiên Tổ An dừng bước, vẻ mặt nghiêm túc: - Cẩn thận, trong vách tường có động tĩnh!
Sau khi tiến hoàng lăng, Tổ An liền khôi phục hình dạng của mình, lúc này giả làm Yêu Hoàng đã không có ý nghĩa, ngược lại để ba nữ nhìn sẽ khó chịu.
Ba nữ biến sắc: - Chẳng lẽ là hung vật giống như Tử Vong Nhuyễn Trùng?
Hiển nhiên lần trước Nghĩ Lân Tử Vong Nhuyễn Trùng ở trong mỏ quặng Ngọc gia để lại cho các nàng bóng ma quá lớn.
Tổ An lắc đầu, hắn cũng không rõ ràng, mấy người ngưng thần đề phòng, nhìn chằm chằm vách tường dị động, chờ đồ vật bên trong ra ngoài rồi tùy thời công kích.
Đất đá trên vách tường chập trùng, sau đó phá ra một cái động lớn, có đồ vật gì đó từ bên trong chui ra.
- A phi phi phi, kém chút nín chết Bàn gia...
Một bóng người tròn vo hùng hùng hổ hổ nói.
Đám người Tổ An vô ý thức xuất thủ, nghe được thanh âm quen thuộc của đối phương, không khỏi tập trung nhìn vào, hoảng sợ nói: - Là ngươi?
Đây chính là đạo sĩ béo Ngô Lương trước đó ở Thanh Khâu quốc đoán mệnh cho bọn hắn.
- A? Tại sao lại là các ngươi?
Ngô Lương nhìn thấy ở đây có người, vốn giật thót mình, bất quá thấy là "người quen cũ", lại buông lỏng một hơi.
- Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?
Tổ An nghi ngờ hỏi, trên người gia hỏa này có quá nhiều đồ vật thần bí, để hắn rất hoài nghi.
- Lời này ta hỏi các ngươi mới đúng, các ngươi nhiều người như vậy làm sao vào hoàng lăng được, nhớ không lầm mà nói, các ngươi có thù với Kim Ô Thái Tử nha, a, chẳng lẽ...
Ngô Lương miệng thành hình chữ 0, bộ dáng chấn kinh.
- Bớt nói nhảm, hiện tại là chúng ta hỏi ngươi, không phải ngươi hỏi chúng ta.
Vân Gian Nguyệt không kiên nhẫn quát.
Có lẽ cảm nhận được sát khí trong mắt Vân Gian Nguyệt, Ngô Lương không còn dám ba hoa, cười ngượng nói: - Ta gần đây thiếu tiền, đến bên này nhìn xem có bảo bối gì không.
- Trộm mộ trộm đến hoàng lăng?
Thần sắc của Ngọc Yên La cổ quái.
- Ngươi thật đúng là không sợ chết.
Ngô Lương xoa xoa tay, ngại ngùng cười nói: - Không có cách, bên hoàng lăng mạo hiểm lớn, ích lợi cũng lớn.
Yến Tuyết Ngân nghi ngờ nói: - Xung quanh hoàng lăng canh phòng nghiêm ngặt, các loại sát trận tầng tầng lớp lớp, vách tường trong hoàng lăng cũng không phải vách tường bình thường, vừa rồi ta thấy được phù văn gia cố xử lý, cũng có các loại biện pháp đề phòng, ngươi làm sao nhẹ nhàng đào động tiến vào như vậy?
