Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2519: Nghi thức




Trong lòng mấy người hồ nghi, tình huống trong hoàng lăng, muốn tìm hiểu cũng chưa chắc tìm hiểu được.

Bất quá lấy trình độ thủ vệ của nơi này, hắn có thể năm lần bảy lượt đi đến cũng không thực tế.

Không thể không nói Xuyên Sơn nhất tộc am hiểu sự tình trộm mộ, có Ngô Lương ở đây, dọc theo con đường này sớm giúp mấy người lẩn tránh rất nhiều cơ quan hung hiểm.

Tiểu Yêu Hậu cho bọn hắn lệnh bài, chỉ có thể đối phó sát trận ở ngoài hoàng lăng, không có tác dụng với trận pháp trong hoàng lăng.

Ngô Lương cũng nghe ngóng mục đích mấy người tới nơi này, đáng tiếc đám người Tổ An đều là nhân tinh, không ai tiết lộ một chút tin tức.

Cứ như vậy, đám người không ngừng xâm nhập, sau khi đến một phân nhánh giao lộ, Ngô Lương chỉ vào phía trước nói: - Kim Ô Thái Tử hẳn là ở trong này tiếp nhận các đời Yêu Hoàng thí luyện.

- Vậy chúng ta đi bên này.

Tổ An trực tiếp chọn con đường khác.

Ngô Lương giật mình: - Nguyên lai các ngươi không phải nhằm vào hắn, chẳng lẽ cũng giống như ta, nhằm vào bảo tàng mà đến?

- Bảo tàng gì?

Mấy người theo dõi hắn.

Cũng không trách bọn hắn kinh hãi, lần này bọn họ là vì Bất Tri chi địa, mà bất luận Bất Tri chi địa nào cũng là tồn tại vô số người hướng về, một khi lan truyền ra, sẽ dẫn tới cao thủ khắp thiên hạ chen chúc tới.

Ngô Lương kỳ quái nhìn mấy người, tựa hồ không hiểu vì sao phản ứng của bọn họ lớn như vậy: - Trong hoàng lăng có rất nhiều vật phẩm bồi táng, hơn nữa cực kỳ trân quý, không phải bảo tàng thì là cái gì?

Mọi người: - ...

Tổ An không rõ hắn nói đến cùng là thật hay giả ngu, bất quá bây giờ không có thời gian cân nhắc, trực tiếp mang theo hắn đi một con đường khác.

Địa đồ chỉ đại khái biểu hiện Bất Tri chi địa ở trong hoàng lăng, cụ thể ở nơi nào, thì không có đánh dấu.

Thực ra suy nghĩ một chút cũng có thể hiểu được, thời gian bản đồ này tồn tại, hơn phân nửa còn xa xưa hơn hoàng lăng Yêu tộc, lúc ấy không có hoàng lăng, cho nên bây giờ địa hình địa vật xung quanh đã biến, bản đồ này tự nhiên mất đi ý nghĩa, còn lại chỉ có thể tự bọn hắn tìm.

Mấy người tìm kiếm bốn phía, muốn xem có địa phương gì đặc thù không.

Ngô Lương thì như cá gặp nước, trắng trợn vơ vét vật phẩm bồi táng.

Bên trong phần lớn là hoàng kim và vật phẩm trang sức bằng ngọc, ngoài ra còn có một số nguyên thạch phẩm cấp cao.

Nhìn bộ dáng tham tài của hắn, đám người Tổ An không khỏi thầm than mình nghĩ quá nhiều.

Yến Tuyết Ngân tinh thông trận pháp phù văn, nàng một mực điều tra, đáng tiếc tuy tìm được một số cơ quan ẩn tàng, nhưng không có quan hệ gì tới Bất Tri chi địa.

Đột nhiên đám người cảm giác hai mắt tỏa sáng, không gian phía trước bỗng trở nên sáng sủa.

Mọi người không khỏi thất thần, trong nháy mắt đó còn cho rằng mình đã ra khỏi hoàng lăng.

Bởi vì trước mặt có nhật nguyệt tinh thần, sông lớn biển hồ.

- Đây là...

Vân Gian Nguyệt kinh ngạc.

Ngọc Yên La giải thích: - Đây là địa hình thiên hạ sông núi thu nhỏ.

Nàng am hiểu Họa đạo, pháp bảo là Thiên Lý Sơn Hải Đồ, nên hết sức quen thuộc cương vực sơn hà, cho nên liếc một cái đã nhận ra.

- Hơn nữa còn là bản đồ thời kỳ cực thịnh của Yêu tộc.

Vân Gian Nguyệt cười lạnh nói.

- Bây giờ hơn phân nửa đã bị Nhân tộc đoạt, Yêu tộc còn sống ở trong mơ sao.

Thần sắc Ngô Lương cổ quái nhìn nàng: - Cô nương là người hay yêu? Cái lập trường này có chút không chính xác nha.

Vân Gian Nguyệt lạnh lùng liếc hắn một cái, Ngô Lương rùng mình, không còn dám hỏi nhiều.

Tổ An cũng không nhịn được bùi ngùi, trước đó ở trên sách lịch sử nhìn thấy nhật nguyệt tinh thành, sơn hà hồ hải trong hoàng lăng của Tần Thủy, không nghĩ tới hôm nay ở trong hoàng lăng Yêu tộc cũng nhìn thấy.

Lúc này Ngô Lương nhìn nhật nguyệt tinh thần trên trời, nóng lòng muốn thử: - Những thứ này ít nhất là nguyên thạch Thiên cấp, nói không chừng còn là Tiên cấp, còn lớn, như thế ai nha, nếu hái xuống không phải phát tài sao.

Yến Tuyết Ngân lạnh lùng nói: - Những nhật nguyệt tinh thần này, chung quanh dày đặc trận pháp, nếu cưỡng ép lấy xuống, khẳng định sẽ làm hoàng lăng cảnh báo, đến thời điểm ai cũng không sống được.

- Ta biết ta biết, ao ước một chút còn không được sao.

Ngô Lương buồn bực, cảm giác đau lòng như khi thấy bảo sơn lại không đút túi được.

- Nơi này có một lớn hồ.

Ngọc Yên La kinh hô.

- A, còn có nước chảy!

Bình thường hồ nước sông ngòi trong lăng mộ, vì bảo trì lâu dài, bình thường sẽ dùng thủy ngân thay thế, như vậy có thể ngàn năm không hư, còn có thể phóng ra khí độc, bảo hộ lăng mộ.

Mấy người có chút ngoài ý muốn, ào ào chạy tới xem xét, quả nhiên là nước bình thường.

- Ta hiểu rồi, lăng mộ coi trọng giấu gió tụ nước, cho nên nước rất trọng yếu, chỉ là người bình thường không có cách nào phách lực giống Yêu Hoàng, tìm được nguồn nước quy mô cuồn cuộn không dứt như thế.

Ngô Lương giải thích.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.