- Yên tâm, hắn không chết được, chỉ hạ Khôi Lỗi Chú, để hắn đời này chỉ có thể nghe ta hiệu lệnh mà thôi.
Yêu Hoàng từ tốn nói.
- Khôi Lỗi Chú!
Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt biến sắc, lấy cảnh giới của các nàng tự nhiên biết loại thuật pháp ác độc này, làm cho người trúng thuật thân bất do kỷ, không thể chống lại mệnh lệnh của người thi thuật.
Mấu chốt là thứ này trừ người thi thuật, thì không cách nào giải được!
Ngọc Yên La thấy Tổ An tựa hồ không có việc gì lớn, vừa buông lỏng một hơi, nhưng nhìn phản ứng của hai nữ, trong lòng hơi hồi hộp, tuy nàng không rõ ràng Khôi Lỗi Chú là gì, nhưng nhìn phản ứng của hai nữ cũng có thể đoán được hậu quả.
Tổ An biến sắc, hắn phát giác được trong óc xuất hiện một đồ án màu vàng óng, tựa hồ là một đôi mắt đáng sợ, ánh mắt kia giống Yêu Hoàng như đúc!
Chẳng qua trước mắt tạm thời là nhắm, không biết lúc nào sẽ phát động.
Kim Ô Thái Tử thấy thế, trên mặt rốt cục lộ ra nụ cười, gia hỏa này trúng Khôi Lỗi Chú, còn không phải thịt cá trên thớt.
Chờ phụ hoàng quy thiên, tu vi của hắn sẽ truyền thừa cho ta, đến thời điểm mình tự nhiên cũng có thể dùng Khôi Lỗi Chú khống chế hắn, để hắn chủ động hiến nữ nhân lên giường mình.
Trừ Tuyết công chúa của Tinh Linh tộc, còn có Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương.
Biết đối phương là người yêu của Tổ An, hơn nữa nhìn ánh mắt thân mật của bọn họ, hơn phân nửa không phải tấm thân xử nữ, nhưng vừa nghĩ tới mẫu nữ Mỹ Đỗ Toa ngay cả phụ hoàng và hoàng đế Nhân tộc cũng chưa từng chơi được, hắn liền huyết mạch sôi trào.
Đồ vật phụ hoàng không thể được, ta muốn lấy được!
Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, là phần thưởng của cường giả.
Đến thời điểm mình nhất định phải để Tổ An ở bên cạnh tận mắt nhìn mình tùy ý chinh phạt, chinh phục nữ nhân của hắn, như vậy mới có thể giải mối hận trong lòng, ha ha ha ha!
Lúc này Yêu Hoàng nhìn về phía Ngô Lương: - Ta đã cảm nhận được lực lượng không gian xung quanh ổn định lại, mang ta đến cửa vào Bất Tri chi địa, người khác cùng một chỗ đuổi theo.
Dù hắn tự phụ, nhưng nghĩ đến những truyền thuyết kia của Bất Tri chi địa, cũng phải cực kỳ cẩn thận, để bọn người Tổ An ở phía trước làm bia đỡ đạn, dò đường là tốt nhất.
Thấy Ngô Lương ngẩn người, Yêu Hoàng lạnh lùng nói: - Đừng nói với ta ngươi tìm không thấy cửa vào?
- Tìm được, tìm được.
Ngô Lương như ở trong mộng mới tỉnh, vội vàng đáp.
Thực ra tuy hắn có suy đoán, nhưng không quá xác định. Chỉ là thời điểm này, coi như không xác định cũng phải xác định.
Sau đó hắn móc ra một cái la bàn, bấm ngón tay tính toán, vừa quan sát vừa dẫn đường.
Yêu Hoàng ra hiệu người còn lại đi theo, còn ba nữ Yến, Vân, Ngọc, hắn không có gieo cấm chế gì, lúc này thân thể các nàng đều có thương tổn không nhẹ, ở trước mặt Địa Tiên như hắn, không khác gì đã hạ cấm chế.
Ngược lại là Tổ An, gia hỏa này để hắn nhìn không thấu, tuy trước đó nhiều lần đánh bại Thái Tử, nhưng Thái Tử là Thái Tử, hắn là hắn.
Tu vi của Tổ An rõ ràng không cao lắm, nhưng hắn lại ẩn ẩn cảm giác được trên người đối phương có một loại uy hiếp, hắn cũng không hiểu vì sao một tu sĩ vừa vào Tông Sư Anh Hồn cảnh, sẽ để Địa Tiên như hắn sinh ra uy hiếp, nhưng hắn không phải loại tính tình lơ là bất cẩn, nên tiện tay gieo xuống Khôi Lỗi Chú, dùng cái này bảo đảm không có sơ hở nào.
Lúc này ba nữ tiến đến bên người Tổ An, thần sắc lo lắng, nhỏ giọng hỏi: - Làm sao bây giờ?
Tổ An nhìn bóng lưng của Yêu Hoàng: - Theo vào Bất Tri chi địa là được.
Chúng nữ hơi kinh ngạc nhìn hắn, cục diện bây giờ các nàng hoàn toàn không nhìn thấy hi vọng, đang có chút thấp thỏm lo âu, lại bị trấn định của hắn lây nhiễm, cũng dần dần bình tĩnh lại.
Ngay cả Vân Gian Nguyệt cũng có chút bội phục, quả nhiên là nhân vật anh hùng trên đời khó được, nam nhân Hồng Lệ chọn trúng quả nhiên nhất tuyệt.
Yến Tuyết Ngân nhìn Tổ An, thần sắc hơi thất thần, cũng không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên sắc mặt hơi đỏ, vội vàng dời mặt đi.
Lúc này thanh âm của Yêu Hoàng truyền đến: - Vân giáo chủ, nghe nói đoạn thời gian trước ngươi và Triệu Hạo giao thủ qua? Thương tổn trên người là khi đó lưu lại?
Dù ngày thường Vân Gian Nguyệt không ai bì nổi, thường xuyên tự biên tự diễn ở trước mặt Yến Tuyết Ngân, nhưng bị một Địa Tiên chân chính hỏi như vậy, trên mặt có chút phát sốt: - Nói giao thủ không khỏi quá tự nâng giá trị, lúc đó Triệu Hạo còn không hề lộ diện, chỉ cách không vung một chưởng, đã làm ta trọng thương...
Còn lần này là vì sao thụ thương, nàng không có tận lực giải thích, cứ để hắn hiểu lầm cũng tốt.
Kim Ô Thái Tử âm thầm bĩu môi, cái gì Ma giáo giáo chủ, nghe rất trâu bò, kết quả gà mờ như thế.
Ngô Lương đang dò đường thì âm thầm tắc lưỡi, nghĩ thầm khó trách vẫn cảm thấy nữ nhân này bưu hãn, nguyên lai còn có sự tích như vậy, trong lòng càng bội phục Tổ An.
