Trong tay áo, mọi người đưa mắt nhìn nhau, bọn họ giống như ở trong một mảnh hỗn độn, chung quanh sương mù mông lung, không nhìn thấy trời đất, dưới chân như giẫm ở trên đám mây.
Vân Gian Nguyệt thở dài: - Thủ đoạn Tụ Lý Càn Khôn này thật khiến người ta nhìn mà than thở, trước kia vốn cho rằng tu vi của mình cách Địa Tiên không tính quá xa, bây giờ mới biết lúc trước thực quá cuồng vọng.
Yến Tuyết Ngân trợn mắt trừng một cái: - Lần trước ở hoàng cung, bị Triệu Hạo không lộ diện một chiêu đánh bại, còn không để ngươi thanh tỉnh, đến hiện tại mới cảm thán.
- Băng Thạch Nữ, ngươi có chủ tâm tranh cãi với ta đúng không.
Vân Gian Nguyệt hung hăng trừng nàng một cái.
Nhìn thấy hai nữ cãi vã, lúc này Ngô Lương mới thoải mái, nghĩ thầm này mới đúng nha, tề nhân chi phúc nào có dễ hưởng như vậy.
Chỉ có Kim Ô Thái Tử ở nơi xa lạnh lùng nhìn chằm chằm hết thảy, trên mặt mang theo nụ cười tà ý.
Ngọc Yên La tiến đến bên người Tổ An: - A Tổ, tiếp xuống làm sao bây giờ?
- Không cần phải lo lắng, ta có kinh nghiệm.
Tổ An an ủi nàng.
Chỉ sợ Yêu Hoàng có nằm mơ cũng không ngờ, lần trước hắn cũng bị một vị Địa Tiên khác là Triệu Hạo buộc dò đường ở trong bí cảnh, sau cùng tuyệt cảnh lật bàn.
Nếu biết rõ điểm ấy, hắn sẽ không dám lưu Tổ An.
Hiện tại buồn rầu lớn nhất, là Khôi Lỗi Chú của Yêu Hoàng, tuy còn chưa phát động, nhưng trong đầu có ánh mắt to lớn, thời khắc nhắc nhở hắn không có cách nào phản kháng mệnh lệnh của đối phương.
Vốn Nam Sào Từ Biệt của Muội Hỉ có thể khắc chế loại khế ước này, nhưng tu vi nàng kém quá xa, không cách nào thỏa mãn điều kiện sử dụng.
Nhìn thần sắc hắn lo lắng, trong lòng Ngọc Yên La thở dài, A Tổ là vì an ủi ta mới nói như vậy, đối mặt Yêu Hoàng, hắn có thể có biện pháp nào.
Yến Tuyết Ngân cũng chú ý tới bên này, bỗng nhiên trên mặt dâng lên vẻ kiên định, trước đó ở trong Đại Tuyết Sơn cùng hắn phát sinh quan hệ vợ chồng, nàng vừa vặn không biết nên đối mặt đồ đệ như thế nào, vừa vặn nhân cơ hội này kết thúc cũng được.
Lần này vô luận như thế nào cũng phải cứu hắn ra ngoài, như vậy hắn và Sơ Nhan có thể sống hạnh phúc, mình an nghỉ ở chỗ này cũng tốt.
Ánh mắt của Vân Gian Nguyệt cũng lạnh lẽo, nàng nhớ tới Tổ An có ân cứu mạng nàng mấy lần, hơn nữa toàn thể Thánh Giáo cũng thiếu hắn một nhân tình, lần này vô luận như thế nào cũng phải trả hắn một mạng, dù hi sinh mình cũng không quan trọng, bổn tọa từ trước đến nay ân oán rõ ràng, từ trước tới giờ không nợ người.
Thời điểm mỗi người có tâm tư riêng, bỗng nhiên thiên địa lay động kịch liệt, mấy người nhất thời đứng không vững, ào ào hoảng sợ.
Phải biết đây là không gian trong tay áo của Yêu Hoàng, bất ổn như thế chứng minh Yêu Hoàng cũng gặp phải đại nguy cơ, ngay cả hắn cũng không thể bảo trì ống tay áo ổn định, đến cùng phát sinh cái gì.
Kim Ô Thái Tử căm tức nhìn Tổ An: - Xú tiểu tử, có phải ngươi cố ý dẫn phụ hoàng vào trong cạm bẫy hay không.
Đến từ Kim Ô Thái Tử, điểm nộ khí +311 +311 +311...
Tổ An cười lạnh nói: - Nếu thật có loại bẫy rập này cũng tốt.
Song phương đang tranh chấp, bỗng nhiên đỉnh đầu sáng lên, mọi người phát hiện đã bị quăng trên mặt đất.
Yêu Hoàng thì đứng ở một bên, thân hình có chút chật vật, toàn thân ướt sũng, tóc dính chung một chỗ, ẩn ẩn có thể nhìn thấy đầu hói.
Tựa hồ Yêu Hoàng cũng ý thức được hình tượng có chút không ổn, trên thân thể bốc lên ngọn lửa màu vàng, nhất thời sấy khô nước, khôi phục lại hình thái uy nghiêm.
Tổ An thì thừa cơ quan sát bốn phía, thấy không có kẻ địch khủng bố gì, chỉ có một hồ nước mênh mông bát ngát, nhìn giống như như biển.
Bọn họ ở trên bờ hồ, bên cạnh lại có ngọn núi lớn cao vút trong mây, xa xa là sơn mạch liên miên bất tuyệt.
- Phụ hoàng, có phải vừa rồi gia hỏa này dẫn ngươi vào bẫy rập không?
Kim Ô Thái Tử vội vàng đến bên người Yêu Hoàng hỏi.
Yêu Hoàng khẽ lắc đầu: - Không trách hắn, là nước này có vấn đề.
- Nước này có vấn đề gì?
Tổ An giật mình, vừa rồi hắn từng điều tra, nhưng không có phát hiện dị thường.
Yêu Hoàng không nói gì, lấy một cây lông vũ ném vào.
Kim Ô nhất tộc vốn là chim, cho nên rất nhiều y phục áo choàng đều thích dùng lông vũ trang sức.
Lông vũ có thể sử dụng ở trên quần áo của Yêu Hoàng, tự nhiên là thượng phẩm, để y phục đông ấm hè mát.
Nhưng loại lông vũ nhẹ nhàng này rơi ở trên mặt hồ, lại không có nổi, mà như tảng đá trực tiếp chìm xuống.
- Xảy ra chuyện gì?
Người bên cạnh giật mình.
Yêu Hoàng nói: - Nước trong hồ này lông hồng cũng không thể nổi, có thể nói chính là tuyệt địa.
Kim Ô Thái Tử lập tức vuốt mông ngựa: - May mắn phụ hoàng thần công cái thế mới có thể lông tóc không tổn hao gì, tuyệt địa như thế đổi lại chúng ta sớm đã chết đuối.
