Yêu Hoàng vuốt râu, hiển nhiên rất hưởng thụ.
Thực ra vừa rồi hắn cũng rất hung hiểm, xém chút bàn giao ở bên trong, hồ nước này thực quá đặc thù, còn không phải phàm thủy, nếu quả thật bị nhốt ở bên trong, thì thật có khả năng bỏ mạng già lại đây.
Bất quá tựa như nam nhân 80 tuổi cũng còn ưa thích tiểu cô nương 18 tuổi, cho dù già, cũng không cự tuyệt được khoái cảm trang bức.
Nhìn thấy Yến Tuyết Ngân, Vân Gian Nguyệt, còn có Ngọc Yên La, ánh mắt nhìn hắn đều tràn ngập khâm phục, toàn thân hắn vẫn rất thoải mái.
Biểu lộ của Ngô Lương thì quá khoa trương, vuốt mông ngựa quá giả, nên không cần nhìn.
Còn Tổ An, a, hắn đang nhìn cái gì?
Tổ An nhìn hồ nước, nghĩ thầm "lông hồng không nổi, không thể độ" là miêu tả Nhược Thủy trong truyền thuyết, chẳng lẽ trước mắt là Nhược Thủy?
Nhưng nhìn càng giống như cái hồ nước, không phải dòng sông nha.
- Ngươi đang nhìn cái gì?
Yêu Hoàng lo lắng hắn phát hiện đầu mối gì, Bất Tri chi địa thực quá thần bí, hơn nữa hắn sắp Thiên Nhân Ngũ Suy, lần thăm dò này quan hệ hắn có thể tiếp tục sống hay không, tự nhiên không dám buông lỏng.
- Không có gì, chỉ đang nghĩ hồ nước này đến cùng là cái gì làm thành.
Tổ An thuận miệng đáp.
- Nghĩ ra kết quả gì không?
Yêu Hoàng truy vấn.
- Ngươi cũng không nghĩ ra kết quả gì, ta làm sao nghĩ tới?
Tổ An buông tay, dường như hắn hỏi một vấn đề nhược trí.
Yêu Hoàng: - ...
- Đừng lãng phí thời gian, ở phía trước dẫn đường.
Yêu Hoàng hừ lạnh, hắn cũng không đến mức vì chuyện này mà tức giận, đưa mắt nhìn đại sơn mênh mông kia.
Nếu Bất Tri chi địa thật có phương pháp trường sinh gì mà nói, hẳn ở bên trong kia.
Tổ An nhún vai, cũng không cự tuyệt, trực tiếp đi ở phía trước dò đường.
Ba nữ vô ý thức tới gần hắn, Ngọc Yên La nguyên khí truyền âm: - Đợi lát nữa có tìm cơ hội chạy trốn không.
Hai nữ Yến, Vân muốn nói gì, Tổ An đã lắc đầu: - Không có ý nghĩa, lấy năng lực của Địa Tiên, chúng ta căn bản không trốn thoát, hơn nữa chúng ta nguyên khí truyền âm, khoảng cách gần như vậy, đoán chừng cũng khó đào thoát được tai mắt của Yêu Hoàng.
Ngọc Yên La giật mình, vô ý thức nhìn về phía Yêu Hoàng.
Yêu Hoàng từ tốn nói: - Tiểu tử ngươi tuổi không lớn lắm, nhưng kiến thức lại rất bất phàm.
Hiển nhiên là thừa nhận hắn nghe được hai người đối thoại.
Khuôn mặt Ngọc Yên La trắng bệch, Tổ An vỗ vỗ tay nàng an ủi.
Thực ra hắn có thể biết điểm ấy, là bởi vì lúc trước Tiểu Yêu Hậu ở trên đài cao không dám nguyên khí truyền âm với mình, chính là sợ Yêu Hoàng nghe thấy.
Ai, nếu để cho Yêu Hoàng biết quan hệ của mình và Tiểu Yêu Hậu, ta sẽ chết chắc.
- Phụ hoàng, để nhi thần hạ cấm chế các nàng, miễn cho các nàng làm ra sự tình ngu xuẩn gì.
Kim Ô Thái Tử thừa cơ nói, vừa rồi cùng mấy người giao thủ, tu vi đều rất cao, lại thêm biết thân phận chân chính của Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt, làm hắn có một loại cảm giác nguy cơ nồng đậm.
- Có ta ở đây, không nhất thiết phải thế.
Yêu Hoàng lạnh nhạt nói, dưới Địa Tiên đều là con kiến hôi, huống chi Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt đều trọng thương, càng không cần thiết.
- Vâng...
Kim Ô Thái Tử có chút không phục, nhưng lo lắng tiếp tục thuyết phục sẽ giống như coi thường tu vi của phụ thân.
Lúc này Tổ An dừng lại: - Phát hiện một vật.
Chỉ thấy phía trước có một tảng đá lớn như con rùa đen, mà trước mặt nó, đứng sừng sững một tấm bia đá.
Mặc kệ là rùa đen, hay trên tấm bia đá đều mọc cỏ dại rậm rạp, còn bị dây leo vờn quanh, loáng thoáng nhìn thấy bên trong tựa hồ có chữ.
Kim Ô Thái Tử thấy thế trực tiếp đi lên tế ra Kim Ô Thánh Hỏa, đốt cháy cỏ dại và dây leo, lộ ra diện mục thật sự của bia đá.
Không biết bia đá là chất liệu gì làm thành, ở dưới Kim Ô Thánh Hỏa thiêu đốt lại không có việc gì.
Phía trên xác thực viết hai chữ, nhưng hai chữ này lại giống như hoa văn, mọi người nhìn nửa ngày, đều hai mặt nhìn nhau.
Trong lòng Yêu Hoàng thầm nghĩ: - Cái này tựa hồ là văn tự Thượng Cổ, trước kia cơ duyên xảo hợp gặp qua, đáng tiếc không biết.
Hắn nhìn về phía Ngô Lương: - Ngươi biết phía trên viết cái gì không?
Ngô Lương đến gần quan sát: - Cái này tựa hồ là một loại văn tự Thượng Cổ, bất quá đã thất truyền, ta chỉ ở trong một số cổ mộ gặp qua...
Yêu Hoàng không kiên nhẫn ngắt lời: - Đừng nói nhảm.
Ngô Lương giật mình, vội vàng nói: - Ta chỉ nhận biết một đầu chữ, tựa hồ là chữ Vũ, chữ đằng sau quá phức tạp, ta chưa từng thấy qua.
- Vũ?
Yêu Hoàng khẽ nhíu mày, đây là ý gì.
Mấy người phỏng đoán, chỉ có thần sắc của Tổ An cổ quái, đây là chữ giáp cốt.
Bởi vì lúc trước mấy lần vào bí cảnh thám hiểm và kỳ ngộ, hắn không dám nói nhận biết toàn bộ, nhưng nhận được bảy tám phần vẫn không có vấn đề.
Tấm bia đá này khắc hai chữ Vũ Uyên.
