Lúc này trong lòng Kim Ô Thái Tử có chút bực bội, hừ lạnh: - Mắc mớ gì tới ngươi?
Yêu Hoàng lại hồi đáp: - Xạ Nhật Cung là Thần khí tổ truyền của Kim Ô nhất tộc chúng ta, từ khi có ghi chép bắt đầu, là thuộc về Kim Ô hoàng tộc. Bất quá ngươi quan tâm những thứ này, không bằng chăm chú ở phía trước dò đường, tựa hồ ta cảm giác được trên núi có chút sinh vật, cẩn thận bị đánh lén giết chết, ta tìm người dò đường khác cũng không dễ dàng.
Ba nữ nghe Yêu Hoàng nói như vậy, đều khuyên Tổ An cẩn thận, dù sao cảm ứng của Yêu Hoàng nhạy bén hơn các nàng rất nhiều, hắn nói có sinh vật thần bí, thì nhất định sẽ có, hơn nữa còn có tính nguy hiểm nhất định.
Tổ An thì đang suy tư sự tình hắn vừa mới trả lời, Xạ Nhật Cung một mực ở trong tay Kim Ô nhất tộc, vậy xem ra không phải Xạ Nhật Cung mà Hậu Nghệ bắn mặt trời trong truyền thuyết, bất quá cũng khó nói, dù sao Xạ Nhật Cung là Thiên Đế đưa, mà Thiên Đế lại là phụ thân của Kim Ô, từ góc độ này mà nói, Xạ Nhật Cung một mực ở Kim Ô nhất tộc cũng không phải vấn đề...
Trong đầu hắn toát ra vô số phỏng đoán, càng nghĩ càng hỗn loạn, dứt khoát không phỏng đoán nữa, đi một bước nhìn một bước lại nói.
Đoàn người dọc theo đường núi tiến lên, nói là đường, thực ra chỉ là địa phương cây cỏ tương đối thưa thớt mà thôi.
Bất quá đoàn người toàn là cao thủ, vừa đi vừa mở đường cũng không quá phí sức.
Nửa đường bọn họ nỗ lực phi hành, nhưng phát hiện ở địa phương này, phi hành đến cao hơn một trượng sẽ không cách nào đi lên được, dựa theo Yêu Hoàng nói, là quy tắc nơi đây hoặc có dị bảo gì đó trấn áp.
Thời điểm nói đến dị bảo, ánh mắt Yêu Hoàng trở nên nóng rực.
Tổ An đi ở trước nhất bỗng nhiên dừng lại, nhìn ngọn núi cách đó không xa suy nghĩ xuất thần.
Ngọn núi này không hợp với sơn phong ở xung quanh, bởi vì trụi lủi không có một ngọn cỏ, cả ngọn núi giống như một khối nham thạch đứng sừng sững ở đó.
Càng làm người khác chú ý là ngọn núi này có ba khe hẹp thẳng tắp từ đỉnh núi một mực kéo dài đến dưới đáy, như chia cả ngọn núi thành bốn khối.
Cách thật xa cũng có thể cảm nhận được khí tức sắc bén cùng với sát cơ nồng đậm.
- Đây là có người dùng kiếm khí mở ra.
Giữa sân đều là cao thủ, rất nhanh liền cho ra phán đoán nhất trí.
Ngô Lương chắt lưỡi nói: - Nhìn những vết đứt gãy ở xung quanh, hiển nhiên thời gian hình thành chí ít trên vạn năm, nhưng kiếm ý và sát cơ lại một mực duy trì đến bây giờ, ngọn núi không có một ngọn cỏ, hẳn là bị sát ý ảnh hưởng.
Hắn thường xuyên đi trộm mộ, nên cực kỳ am hiểu phán đoán niên đại.
Yêu Hoàng trầm giọng nói: - Binh khí đối phương dùng hẳn là Thần khí, hơn nữa tu vi sẽ không kém ta.
Nghe đến đó, mọi người đều biến sắc, tu vi lại không thua Yêu Hoàng? Đây là tồn tại như thế nào.
Trong lòng Tổ An hơi động, kiếp trước hắn xem các truyền thuyết, Đế Nghiêu phái Chúc Dung đến tru sát Cổn, Chúc Dung nghỉ chân dưới chân núi, thuận tiện thử kiếm, chẳng lẽ ngọn núi này chính là Thí Kiếm Thạch mà hắn dùng thử kiếm?
Nếu là lúc trước, hắn tuyệt sẽ không liên tưởng như vậy, nhưng sau khi đi tới thế giới, hắn phát hiện quá nhiều cố sự mà trước kia cho rằng chỉ là thần thoại xuất hiện ở trong hiện thực.
Tựa hồ thế giới này cùng Địa Cầu kiếp trước có vô số quan hệ.
Lúc này trong đầu ồ một tiếng: - Tại sao lại có kiếm ý bén nhọn như vậy?
Trong lòng Tổ An mừng rỡ: - Hoàng hậu tỷ tỷ, ngươi tỉnh?
Không biết vì sao, nghe được thanh âm của đối phương, luôn có một cảm giác an lòng.
Ai, khó trách nhiều người thích ăn cơm chùa như vậy, cảm giác này quả thật không tệ.
- Xú tiểu tử, gọi sư phụ! Ngươi làm ra động tĩnh lớn như vậy, có thể không tỉnh sao? Theo ngươi, thì không có mấy ngày sống yên ổn.
Thanh âm của Mị Ly có chút u oán.
Trong lòng Tổ An hơi động: - Nghe ý tứ của ngươi, Yêu Hoàng vừa xuất hiện ngươi đã tỉnh?
- Nói nhảm, cảm giác áp bách cường đại như vậy, sao có thể không tỉnh.
Mị Ly cắt một tiếng.
- Lúc đó vốn muốn nhắc nhở ngươi tránh né, kết quả không nghĩ tới Lục Đồ Thư nhắc nhở ngươi trước, năm đó Lô Sinh tìm được thần côn sách, không nghĩ tới còn thật có tác dụng.
- Vậy vì sao vừa rồi ngươi không nói chuyện với ta.
Tổ An vụng trộm nhìn Yêu Hoàng, không dám biểu lộ ra vẻ mừng rỡ.
- Sao phải nói chuyện với ngươi, bên cạnh có ba hồng nhan tri kỷ bồi ngươi nói chuyện, ta cắm vào làm gì.
Mị Ly lạnh lùng nói.
Tổ An cổ quái, sao nghe lời này oán khí lớn như vậy chứ.
Bất quá rất nhanh Mị Ly lại nói tiếp: - Hơn nữa vừa rồi ta đang nghiên cứu Khôi Lỗi Chú trên người ngươi.
Tổ An vui vẻ: - Vẫn là sư phụ đau lòng ta.
- Đừng cao hứng quá sớm.
Mị Ly trực tiếp giội một chậu nước lạnh.
- Cái Khôi Lỗi Chú này ta cũng không giải được.
Tổ An: - ...
