Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lục Địa Kiện Tiên

Chương 2548: Kinh ngạc đến ngây người




Tổ An cũng không thể giải thích mình là người xuyên không.

- Sách cổ gì?

- Sơn Hải Kinh.

- Sơn Hải Kinh? Sao chưa từng nghe qua?...

Cứ như vậy, đám người cố gắng đi lên, không biết đi bao lâu, bỗng nhiên dưới chân Ngọc Yên La mềm nhũn, trực tiếp té ngã.

Tổ An vội vàng đỡ nàng dậy, lúc này mấy người mới thấy vừa rồi chỉ lo nói chuyện phiếm, lại không phát hiện nàng bị oán khí ăn mòn, bây giờ vảy giáp màu đen đã đến trên mặt.

- Đều tại ta!

Yến Tuyết Ngân ảo não đến sắp khóc, vội vàng quỳ một chân trên đất, nỗ lực truyền Tùy Hầu Châu cho nàng.

Thấy đầu lưỡi nàng thuần thục cạy miệng của Ngọc Yên La, Vân Gian Nguyệt trợn cả mắt, nữ nhân này bình thường giống như Băng Thạch Nữ người sống chớ gần, sao còn rành đời hơn ta?

Theo Tùy Hầu Châu trở về, Ngọc Yên La thăm thẳm tỉnh lại.

Bốn mắt nhìn nhau, nhìn hai khuôn mặt gần trong gang tấc, hai nữ vội vàng thối lui.

- Cảm ơn.

Ngọc Yên La ngượng ngùng nói.

- Là ta cám ơn ngươi mới đúng.

Yến Tuyết Ngân cảm khái.

- Ngươi là ân nhân cứu mạng của chúng ta.

Nhìn chúng nữ ở đó khiêm nhượng, Tổ An nhắc nhở: - Đằng sau phải chú ý, sớm độ Tùy Hầu Châu cho nhau, miễn cho ngoài ý muốn phát sinh, oán khí này một khi qua điểm giới hạn, cho dù là Tùy Hầu Châu cũng sẽ không cứu được.

Vừa nói vừa nhìn Vân Gian Nguyệt, vừa rồi nàng nắm giữ Tùy Hầu Châu thời gian ngắn nhất, bây giờ vảy màu đen đã bất tri bất giác lan tràn đến cằm.

- Ừm…

Thanh âm của ba nữ nhỏ hơn bình thường mấy phần, chẳng biết tại sao gương mặt lại đỏ bừng.

Đoàn người tiếp tục lên đường, có giáo huấn trước đó, hiện tại ba nữ đều sớm truyền Tùy Hầu Châu cho nhau.

Chỉ là mọi người có chút xấu hổ, nên không còn trực tiếp dùng miệng tiếp xúc, mà trước tế Tùy Hầu Châu ra, sau đó lại để người khác nuốt vào.

Bất quá theo càng ngày càng đi lên, oán khí càng ngày càng đậm, vảy giáp trên thân mọi người tăng trưởng tốc độ cũng càng lúc càng nhanh.

Căn bản không kịp lãng phí một chút xíu thời gian, cuối cùng vẫn trở về biện pháp lúc đầu.

Mới đầu mọi người còn ngại, nhưng đến đằng sau càng ngày càng thuần thục.

Lại không biết đi bao lâu, bỗng nhiên bịch một tiếng, Tổ An té lăn trên đất.

Chúng nữ giật nảy cả mình, vội vàng đi lên vịn, lúc này mới phát hiện trên mặt Tổ An cũng có rất nhiều vảy đen.

Nếu không phải thân thể hắn mạnh mẽ, Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh có năng lực chống cự nhất định, đi xa như vậy, chỉ sợ sớm đã không kiên trì nổi, có thể đến bây giờ đã là kỳ tích.

- Nhanh, nhanh truyền Tùy Hầu Châu cho hắn.

Ngọc Yên La ôm lấy Tổ An, tâm hoảng ý loạn, trong thanh âm đã có chút nghẹn ngào.

Thần sắc Vân Gian Nguyệt cổ quái, bởi vì hiện tại Tùy Hầu Châu ở trong miệng Yến Tuyết Ngân, lấy tính tình của Băng Thạch Nữ kia, làm sao có khả năng nguyện ý, đến thời điểm nói không chừng sẽ lãng phí thời gian, nhưng hiện tại Tổ An tùy thời sẽ chết.

Nàng đang nghĩ làm sao ở trong thời gian ngắn nhất thuyết phục Yến Tuyết Ngân, ai biết đối phương căn bản không chút do dự, trực tiếp cúi người xuống hôn lên.

Làm Ngọc Yên La và Vân Gian Nguyệt cũng kinh ngạc đến ngây người.

Yến Tuyết Ngân rất thuần thục tách môi hắn ra, đưa Tùy Hầu Châu vào.

Bởi vì lo lắng đối phương ở trong lúc hôn mê, bị Tùy Hầu Châu kẹt lại khí quản ngộp chết, nàng không dám buông ra, một mực giúp đỡ khống chế Tùy Hầu Châu.

Theo lực lượng của Tùy Hầu Châu tản ra, Tổ An dần dần thanh tỉnh, cùng Yến Tuyết Ngân bốn mắt nhìn nhau, trong lòng hắn ấm áp, xem ra nàng đối với mình cũng không phải lãnh đạm như bề ngoài.

Nghĩ đến hình ảnh hai người ân ái mặn nồng ở trong suối nước nóng, đầu lưỡi của hắn bản năng đáp lại.

Trong nháy mắt hai đầu lưỡi đụng vào, giống như điện lưu chảy qua toàn thân, Yến Tuyết Ngân bị dọa đến vội vàng thu về, gương mặt trắng noãn như tuyết bây giờ lại đỏ bừng lên.

Trong đầu nàng cũng kìm lòng không được hiện ra tình cảnh hai người triền miên trong Đại Tuyết Sơn, trái tim phanh phanh nhảy loạn.

- Được a, Băng Thạch Nữ, không nghĩ tới lá gan của ngươi lớn như vậy!

Vân Gian Nguyệt vỗ vỗ vai nàng, tuy nàng trêu tức, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng không cao hứng nổi, ngược lại có cảm giác thất lạc.

Giống như đồ chơi ưa thích bị cướp mất.

Thấy Ngọc Yên La cũng thần sắc cổ quái nhìn mình, Yến Tuyết Ngân vội vàng trừng Vân Gian Nguyệt: - Yêu nữ ngươi nói vớ nói vẩn cái gì đó, bây giờ tính mệnh nguy hiểm, đương nhiên là cứu người quan trọng, ta làm sao có thể bảo thủ như vậy.

Vân Gian Nguyệt hừ một tiếng: - Ta cũng không tin đổi lại nam nhân khác, ngươi sẽ nguyện ý cứu.

So với Vân Gian Nguyệt cẩu thả, chỉ bản năng nói móc Yến Tuyết Ngân, Ngọc Yên La lại có mẫn cảm trời sinh của nữ nhân, hồi tưởng lại đủ loại trước đó, đột nhiên ý thức được giữa Yến Tuyết Ngân và A Tổ, chỉ sợ chưa chắc đơn giản như trước đó.

Chỉ bất quá hiện tại liên quan đến sống chết, nàng không có thời gian hỏi thăm nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.